![]() |
| Những vùng lãnh thổ (màu đỏ) mà cái gọi là Nhà nước Hồi giáo bị mất ở Syria và Iraq cuối năm 2015 và đầu năm 2016. |
![]() |
| Không quân Nga ném bom mục tiêu IS ở ngoại ô "thủ phủ" Raqqa. |
![]() |
| Những vùng lãnh thổ (màu đỏ) mà cái gọi là Nhà nước Hồi giáo bị mất ở Syria và Iraq cuối năm 2015 và đầu năm 2016. |
![]() |
| Không quân Nga ném bom mục tiêu IS ở ngoại ô "thủ phủ" Raqqa. |
Đó là nhận định của cựu chuẩn tướng quân đội Jean-Vincent Brisset và hiện là giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp.
![]() |
| Cựu chuẩn tướng quân đội Jean-Vincent Brisset và hiện là giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp. |
“Luật Biển không thừa nhận những gì được xây dựng trên những thực thể không được coi là hòn đảo. Vì vậy, ...việc xây dựng trên những hòn đảo này cũng không làm tăng thêm cơ sở cho các đòi hỏi về chủ quyền, theo quy định quốc tế. Tuy nhiên, trên thực tế, việc xây cất thêm đó cho phép họ (Trung Quốc) tăng khả năng quân sự, tăng quyền lợi kinh tế (trong các vùng biển xung quanh)”.
“Tôi nghĩ rằng... sở hữu một thực thể không phải là một hòn đảo theo định nghĩa của Luật Biển (UNCLOS) - tức là không có cư dân, và không có tài nguyên riêng (đủ cho cư dân trên đảo đó sống được) - thì không có giá trị đòi chủ quyền vùng lãnh hải bao quanh. Vì vậy, việc tạo ra chủ quyền lãnh hải xung quanh các ‘hòn đảo’ này, bất kể diện tích là to hay nhỏ, là không đúng với những gì được quốc tế chấp nhận”.
Theo ông Brisset, về mặt quân sự, các "hòn đảo" chỉ có thể được coi là một cứ điểm nhỏ không mấy quan trọng. Lợi ích của nó chủ yếu là về kinh tế, đặc biệt cho ngư dân. Nhưng nếu diện tích vượt quá một ngưỡng nhất định - máy bay chiến đấu có thể hạ cánh được, có thể triển khai trên đó vũ khí hạng nặng, có cảng biển lớn đến mức tàu chiến có thể ghé vào lấy đồ tiếp tế... - thì lại là chuyện khác. Nguy cơ lúc đó sẽ là từ sở hữu về kinh tế, rồi sẽ mở rộng dần sang sở hữu lãnh thổ và chủ quyền. Và hành động đó tạo căng thẳng với các nước trong khu vực.
Liên quan đến phản ứng của các nước nhỏ ven Biển Đông như Philippines, chuyên gia người Pháp Brisset nói:
“Philippines đã chọn cách quốc tế hóa, kiện ra Tòa án quốc tế. Tôi nghĩ rằng đây là một cách tiếp cận khá thú vị. Bởi vì nếu chúng ta phân tích một cách đơn giản, thì Philippines có quyền hợp pháp để làm việc đó. Bây giờ, vấn đề là đã có quyền hợp pháp rồi, nhưng ngoài ra còn phải có thực lực nữa. Đó là vấn đề khó... Việt Nam, trên bình diện pháp luật và trên bình diện chiếm hữu thực tế một số đảo Trường Sa, có những lập luận vững chắc hơn, hơn cả lập luận của Philippines về chủ quyền do người Pháp chuyển giao lại. Bởi vì trong các tài liệu chính thức được công nhận, thì quốc gia có chủ quyền các hòn đảo này vào thời điểm năm 1933, là Pháp”.
“Trung Quốc không tham gia vụ kiện, bởi vì hiện nay chỉ có một đối thủ duy nhất tại tòa án quốc tế. Nếu có 3, 4 nước cùng kiện, Trung Quốc sẽ ngày càng phải đối mặt với thực tế. Chúng ta không quên rằng 40% của vận tải biển của toàn thế giới đi qua khu vực này”.
Về sự hiện hiện gần đây của Mỹ ở Biển Đông, ông Brisset nhận xét: “Sự hiện diện của Mỹ... không trái với luật pháp quốc tế trong tất cả các vùng biển của thế giới. Người Mỹ muốn đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông. Người Mỹ quan niệm sự tự do hàng hải cũng giống như quyền tự do hàng không ở một số khu vực mà Bắc Kinh đơn phương tuyên bố cách đây không lâu tại Biển Hoa Đông. Trung Quốc coi đó là một sự khiêu khích. Nhưng Mỹ đã vận dụng đúng luật pháp quốc tế. Trung Quốc có thể tấn công một tàu Philippines, nhưng không bao giờ dám tấn công một tàu của Mỹ”.
Ông Bisset khẳng định: “Trung Quốc đang gián tiếp cản trở nỗ lực đạt Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) bằng cách, có thể nói trắng ra, là bỏ tiền ra mua một số quốc gia. Điều này đặc biệt rõ khi ghế chủ tịch luân phiên của ASEAN được trao cho Campuchia”.
Theo ông Brisset, có ba cơ sở để đấu tranh với Trung Quốc. Về mặt quân sự, là dựa vào hợp tác vùng hay hợp tác với Mỹ. Thứ hai là cơ sở pháp lý, mà tới nay mới chỉ có duy nhất Philippines chọn. Và cuối cùng là truyền thông, nhưng đáng tiếc là các nước hữu quan chưa khai thác triệt để sự lựa chọn này.
Video Hải quân Trung Quốc tập trận bắn đạn thật ở Biển Đông (Nguồn CCTV 13):![]() |
| Binh sĩ quân đội Italy. |
Tại sao Iran không bao giờ hết tên lửa? Mấu chốt không nằm ở quy mô kho tên lửa của họ, mà là Iran đang nắm giữ hai con át chủ bài; đó là con bài gì?
Mỹ và Israel đã làm thế nào để nhanh chóng tiêu diệt lực lượng hải quân Iran, vốn trước đó được lãnh đạo nước này tuyên bố là “rất mạnh”?
Ít nhất 12 hệ thống radar của Mỹ và các đồng minh ước tính hơn 3 tỷ USD, đã bị Iran tấn công kể từ ngày 28/ 2; trong khi Mỹ đang cạn kiệt tên lửa.
Rạng sáng ngày 23/3, các vụ nổ dữ dội và không kích gây thiệt hại lớn tại Tehran, làm mất điện nhiều thương vong.
Bí ẩn vụ bắn hạ 3 F-15E của Mỹ và những nghi vấn sâu xa đằng sau việc phi công Kuwait gây chấn động được đưa ra điều tra.
Căn cứ Diego Garcia được sử dụng cho hoạt động hậu cần, tiếp nhiên liệu, cũng như là điểm xuất phát cho các chiến dịch quân sự lớn của Mỹ trong khu vực.
Theo Giám đốc điều hành Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), nền kinh tế toàn cầu đang đối mặt với một “mối đe dọa lớn” do cuộc chiến tại Iran.
Một trận lở tuyết tại vùng Nam Tyrol của Italy đã khiến 2 người trượt tuyết thiệt mạng và nhiều người khác bị thương.
Iran cảnh báo eo biển Hormuz sẽ “bị đóng cửa hoàn toàn” ngay lập tức nếu Mỹ tấn công các nhà máy điện của nước này.
"Nếu bạn có thông tin liên quan đến lĩnh vực công nghiệp hạt nhân, hãy liên hệ với chúng tôi," cơ quan tình báo Israel tuyên bố trên kênh Telegram.
Trong cuộc chiến với Iran, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang xem xét một loạt lựa chọn khi ông tìm kiếm giải pháp cho cuộc khủng hoảng ở eo biển Hormuz.
Một trận lở tuyết tại vùng Nam Tyrol của Italy đã khiến 2 người trượt tuyết thiệt mạng và nhiều người khác bị thương.
"Nếu bạn có thông tin liên quan đến lĩnh vực công nghiệp hạt nhân, hãy liên hệ với chúng tôi," cơ quan tình báo Israel tuyên bố trên kênh Telegram.
Theo Giám đốc điều hành Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), nền kinh tế toàn cầu đang đối mặt với một “mối đe dọa lớn” do cuộc chiến tại Iran.
Ít nhất 12 hệ thống radar của Mỹ và các đồng minh ước tính hơn 3 tỷ USD, đã bị Iran tấn công kể từ ngày 28/ 2; trong khi Mỹ đang cạn kiệt tên lửa.
Rạng sáng ngày 23/3, các vụ nổ dữ dội và không kích gây thiệt hại lớn tại Tehran, làm mất điện nhiều thương vong.
Iran cảnh báo eo biển Hormuz sẽ “bị đóng cửa hoàn toàn” ngay lập tức nếu Mỹ tấn công các nhà máy điện của nước này.
Tại sao Iran không bao giờ hết tên lửa? Mấu chốt không nằm ở quy mô kho tên lửa của họ, mà là Iran đang nắm giữ hai con át chủ bài; đó là con bài gì?
Căn cứ Diego Garcia được sử dụng cho hoạt động hậu cần, tiếp nhiên liệu, cũng như là điểm xuất phát cho các chiến dịch quân sự lớn của Mỹ trong khu vực.
Mỹ và Israel đã làm thế nào để nhanh chóng tiêu diệt lực lượng hải quân Iran, vốn trước đó được lãnh đạo nước này tuyên bố là “rất mạnh”?
Bí ẩn vụ bắn hạ 3 F-15E của Mỹ và những nghi vấn sâu xa đằng sau việc phi công Kuwait gây chấn động được đưa ra điều tra.
Iran bác bỏ thẳng thừng thời hạn 48 giờ ông Trump đưa ra, đồng thời lên án các lệnh cấm vận đơn phương Mỹ áp đặt.
Nhiều quốc gia châu Á đang thực hiện biện pháp tiết kiệm năng lượng và bảo vệ người tiêu dùng khi chiến sự tại Iran làm gián đoạn nguồn cung dầu mỏ, khí đốt.
Hàng loạt đòn tấn công từ Iran cho thấy mạng lưới căn cứ của Mỹ tại Trung Đông đang là gánh nặng chiến lược, thay vì công cụ răn đe như Washington từng kỳ vọng.
Vòng đàm phán mới giữa Mỹ và Ukraine diễn ra tại Miami, bang Florida (Mỹ).
Chủ tịch Quốc hội Iran Ghalibaf cho rằng việc Israel không thể đánh chặn tên lửa ở Dimona là dấu hiệu cho thấy cuộc chiến đã bước sang một giai đoạn mới.
Xung đột lan rộng đe dọa tuyến vận tải dầu qua eo biển Hormuz, gây thiệt hại lớn và nguy cơ vỡ trận toàn cầu.
Tổng thống Mỹ dọa sẽ ném bom và phá hủy cơ sở hạ tầng năng lượng của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở hoàn toàn cho vận tải quốc tế trong vòng 48 giờ.
Ông Robert S. Mueller III, cựu Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI), qua đời ở tuổi 81.
Mưa lớn kéo dài gây ra trận lũ lụt nghiêm trọng nhất trong hơn 20 năm qua tại Hawaii (Mỹ), buộc hàng nghìn người phải sơ tán.