Được giới thiệu giàu có, tôi choáng khi biết nghề của anh

Thành tỏ tình nhưng tôi từ chối, anh ấy vẫn mong tôi nghĩ lại và cho anh cơ hội. Theo mọi người, tôi có nên tiếp tục cho anh ấy hi vọng?

Tôi năm nay 34 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng thấy không hợp nên đã chia tay. Hai năm nay, tôi mải mê làm việc nên chẳng quan tâm đến chuyện chồng con nữa.

Tháng trước mẹ tôi gọi điện về quê xem mắt người đàn ông. Mẹ bảo công việc bán hàng của tôi lương thấp, còn thua làm công nhân ở dưới quê. Mẹ muốn tôi về quê lấy chồng gần nhà. Mẹ không muốn tôi lấy chồng xa rồi mất cả con lẫn cháu.

Ở thành phố, ngoài những người bạn đã có gia đình, tôi không có người thân bên cạnh. Nhiều lúc đi làm về, lùi lũi một mình. Lời gợi ý của mẹ cũng đáng để tôi suy nghĩ.

Duoc gioi thieu giau co, toi choang khi biet nghe cua anh

Với trình độ và ngoại hình của tôi, dù có lấy chồng thì cũng chỉ có thể kiếm được một anh chàng bình thường. Sống ở thành phố, vợ chồng mà thu nhập thấp thì có mà ở trọ cả đời. Nếu tôi về quê lấy chồng thì ít nhất cũng không phải bỏ tiền thuê phòng trọ mỗi tháng.

Sau đó, tôi đã về quê chơi và xem mắt người mà mẹ giới thiệu. Người đó tên Thành, nhìn hiền lành thật thà, tôi khá ưng nhưng khi nghe anh ấy tự tin khoe hiện tại có 2 mảnh đất và 3 chiếc ô tô thì tôi bắt đầu suy nghĩ.

Anh ấy có nhiều tài sản thế, ở quê tôi người ta gọi là giàu có và rất dễ dàng cưới được những cô gái trẻ đẹp nhưng tại sao anh lại muốn cưới người con gái lớn tuổi như tôi. Không muốn bị chê là vô duyên nên tôi chỉ biết để suy nghĩ đó ở trong đầu, còn bên ngoài vui vẻ nói chuyện tiếp khách.

Khi khách đã ra về, tôi đưa thắc mắc ra hỏi bố mẹ nhưng họ luôn miệng khen Thành giỏi giang. Người đàn ông có điều kiện kinh tế tốt như thế, tôi không yêu thì còn yêu ai nữa.

Buổi đêm hôm đó, tôi đã gọi điện cho một người bạn ở quê để hỏi xem có biết anh Thành không.

Người bạn ấy nói Thành khá nổi tiếng ở xã vì tuổi trẻ năng động, dám nghĩ dám làm. Nhưng nhiều người không hiểu nguồn gốc số tài sản anh ấy đang sở hữu, thực chất toàn tiền của người khác đưa cho, còn bản thân Thành chẳng có cái gì cả.

3 chiếc xe có được là do người nhiều người đưa tiền cho Thành mua, sau đó cho thuê xe và lãi thì ăn chia. Còn 2 mảnh đất là dùng một phần tiền vay ngân hàng, một phần cũng là do người khác cho vay lãi suất cao hơn ngân hàng.

Bạn tôi khen Thành chỉ được cái giỏi ăn nói và liều. Ở quê không ai dám nghĩ và làm như thế, nguy hiểm lắm.

Từ sau hôm gặp mặt, ngày nào Thành cũng gọi điện và chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều. Tôi nhận thấy cách nói chuyện của anh rất cuốn hút nhưng chuyện làm ăn của Thành khiến tôi có cảm giác bất an.

Anh không có tiền nhưng lại dựa vào tiền của người khác để gây dựng sự nghiệp, nếu chẳng may làm ăn thất bại thì anh lấy gì trả nợ cho người ta?

Hôm qua, Thành đã nói lời tỏ tình nhưng tôi từ chối, còn anh ấy vẫn mong tôi nghĩ lại và cho anh một cơ hội. Theo mọi người, tôi có nên tiếp tục cho anh ấy hi vọng không?

Bóc phong bì cưới giúp chồng, tôi khóc thét với thứ bên trong

Thấy tôi đờ đẫn với chiếc phong bì trên tay chồng vội giật lại xem. Anh phủ nhận và cho rằng đây chỉ là trò đùa của đám bạn thôi.

Trải qua 3 mối tình sâu đậm không đi đến đâu, tôi chán nản buông xuôi. Thay vì tìm hiểu kỹ, yêu lâu thì lần này tôi lại gật đầu chóng vánh với Tuấn. Hai đứa quen nhau trong một lần đi xem ca nhạc, thấy anh vui tính, hợp mình tôi đồng ý hẹn hò. Thời gian yêu và cưới chỉ vỏn vẹn 3 tháng. Tôi lấy chồng vì thấy phù hợp, nên cưới chứ chẳng phải có em bé nên cưới gấp.

Cùng hoàn cảnh, bố mẹ làm nông nên tôi và Tuấn hiểu nhau lắm. Tôi coi bố mẹ anh như bố mẹ đẻ, lễ phép, hiếu thảo và nghĩ mình sẽ nhẫn nhịn tất cả để được hạnh phúc yên ấm. Tôi sợ đổ vỡ hôn nhân vì điều đó không hay, ảnh hưởng tới danh dự của tôi và bố mẹ tôi. Bởi chị gái tôi đã từng ly hôn, đem con về nhà ngoại ở. Bố mẹ tôi khổ sở, xấu hổ vì con rồi nên tôi không muốn đi vào vết xe đổ của chị nữa.

Tủi thân vì mỗi ngày chồng đưa 100 nghìn đi chợ

Tôi làm vợ anh gần 3 năm trời nhưng chưa khi nào anh thấu hiểu mà lúc nào cũng xét nét, đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành rồi kêu tôi hoang phí.

Trước khi lấy chồng tôi cũng từng là cô gái với bao hoài bão, ước mơ. Tốt nghiệp đại học xong, do bố tôi ốm nặng nên mẹ thúc tôi chuyện lấy chồng để bố yên tâm. Thế là qua mai mối của dì họ, tôi kết hôn với anh sau hơn 4 tháng hẹn hò. Lúc này mức lương của anh đã khá tốt còn tôi vẫn chật vật đi nộp hồ sơ tìm việc.

Phụng dưỡng mẹ chồng hơn mẹ ruột và cái kết

Thực lòng tôi không tiếc số tiền kia, thứ tôi tiếc và buồn là cách hành xử của mẹ.

Phụ nữ lấy chồng xa là điều thiệt thòi, tủi hờn. Tôi là vậy, ngày trước vì yêu không nghe bố mẹ cứ quyết lấy chồng khác tỉnh. Quê chồng cách quê vợ hơn 200km, một năm may ra tôi về ngoại được 1 lần còn không thì 2 năm. Phần vì ở xa, phần vì mỗi lần về tốn kém, chưa kể bận công việc, con cái không đi được.

Khác với tôi, cô em gái lấy chồng làng sướng lắm. Có việc gì bố mẹ cũng sang giúp, con cái nhà ngoại đỡ đần cho nhiều. Nhìn nó ở ngoại nhiều hơn ở nhà mình mà tôi phát thèm. Lấy chồng rồi mới hiểu những lời bố mẹ nói là đúng, dại dột sống theo ý mình giờ tôi mới thấm, mới tiếc nuối. Bởi cuộc hôn nhân của tôi không hạnh phúc, cãi vã, mâu thuẫn nhiều lắm.

Đọc nhiều nhất

Tin mới