Sợ xấu, vợ thà bỏ chồng chứ không muốn sinh con

"Cô ấy nói xong lại dỗi bỏ đi không chào hỏi ai một lời khiến tôi xấu hổ với họ mạc vô cùng".

Nói ra nhiều người sẽ cười, nhưng đúng là người khác thèm lấy được vợ đẹp, còn tôi giờ chỉ ước gì giá như vợ tôi xấu hơn người ta thì có lẽ hạnh phúc gia đình của tôi sẽ trọn vẹn hơn rất nhiều.

Vợ chồng tôi cưới nhau khi cả hai còn khá trẻ, lúc ấy vợ tôi 24 tuổi vừa tốt nghiệp ra trường, còn tôi lúc đó 28 tuổi, công việc sự nghiệp ổn định, vững vàng. Bạn bè, người thân ai cũng phải trầm trồ khen chúng tôi thật trai tài gái sắc xứng đôi.

Tôi từng rất tự hào vì yêu và lấy được vợ mình. Cô ấy vừa có trí tuệ, vừa có nhan sắc. Sau khi lập gia đình, vợ tôi càng ngày càng đẹp ra.

Vốn đã đẹp, giờ em lại có thêm sự mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành. Hơn nữa cô ấy lại rất quan tâm chăm sóc, giữ gìn nhan sắc nên đã trẻ lại càng trẻ hơn.

Bản thân kiếm ra tiền, tôi không hề tiếc vợ bất cứ điều gì, chỉ cần vợ thích tôi đều chiều chuộng nghe theo. Tiền hàng tháng tôi đưa em chi tiêu thoải mái.

Tính ra mỗi tháng vợ bỏ cả mười mấy hai mươi triệu để làm đẹp tôi vẫn chấp nhận bởi tôi nghĩ vợ đẹp cũng giúp mình nở mày nở mặt với mọi người xung quanh.

Thậm chí tôi còn tích cực phụ giúp vợ làm việc nhà để em có thời gian theo lớp yoga giữ dáng.

So xau, vo tha bo chong chu khong muon sinh con

Bài chia sẻ (Ảnh chụp màn hình) 

Nhưng giá như vợ tôi biết vừa làm đẹp, vừa làm tốt vai trò, bổn phận của một người vợ, người con dâu thì mái ấm hạnh phúc của tôi thật sự sẽ vô cùng trọn vẹn.

Đằng này cưới nhau đã hơn 4 năm nhưng vợ tôi vẫn một mực không chịu sinh nở. Mặc cho bố mẹ chồng thúc giục mong cháu tới đỏ mắt, vợ tôi luôn giữ đúng quan điểm:

“Đàn bà đẻ vừa mất dáng, vừa vất vả khổ sở. Tốt nhất tiềm kiếm để lo hưởng thụ, về già vào viện dưỡng lão cho chủ động, chẳng phải trông ngóng con”.

Nếu cuộc sống chỉ có hai vợ chồng thì tôi cũng sẽ không căng thẳng phiền não như vậy. Đằng này bên tôi còn có bố mẹ, ông bà mong có cháu bế bồng.

Quan trọng hơn, tôi là con 1 không thể không sinh nở để có người nỗi dõi tông đường.

Mỗi lần về nhà, nghe bố mẹ ca thán về chuyện con cái mà tôi lại thấy mệt mỏi kinh khủng. Vợ tôi không hiểu cho suy nghĩ nhà chồng còn quay sang trách ngược lại rằng gia đình tôi cổ hủ, cô ấy là phụ nữ không phải cái máy đẻ mà bảo sinh phải sinh.

So xau, vo tha bo chong chu khong muon sinh con-Hinh-2

Ngày hôm qua bên nhà nội có giỗ, trong khi cả nhà ăn uống, các cô các chú trong họ quan tâm hỏi chuyện con cái của hai đứa. Tôi chữa cháy nói đỡ rằng tại vợ chồng bận việc chưa có thời gian nghĩ đến chuyện sinh con.

Ngờ đâu vợ tôi đứng giữa nhà hùng hồn bảo: “Ai thích đẻ cứ đẻ, cháu nói rõ ràng là không đẻ gì hết. Cùng lắm thì cháu bỏ chồng chứ nhất quyết không vướng bận con cái”.

Cả nhà tôi đơ người trước phản ứng của nàng dâu. Cô ấy nói xong lại dỗi bỏ đi không chào hỏi ai một lời khiến tôi xấu hổ với họ mạc vô cùng. Thật sự là tôi càng ngày càng thấy mệt mỏi với vợ. 

Gửi vài tấm ảnh cho sếp, vợ tôi phá sự nghiệp của chồng

Chỉ mỗi việc ở nhà trông con, làm nội trợ và chăm sóc bố mẹ chồng mà vợ tôi vẫn còn rảnh việc ghen bóng ghen gió, phá nát sự nghiệp của chồng.

Do vợ tôi sơ sẩy trong việc tránh thai nên hai đứa con được sinh ra liên tiếp. Bố mẹ tôi bận nhiều việc, ông bà ngoại thì không hỗ trợ được gì nên cô ấy  phải nghỉ việc để chăm sóc các con. Tôi luôn cố gắng làm việc nhiều hơn để cho vợ con cuộc sống tươm tất nhất có thể. Vợ tôi hằng ngày ở nhà ngoài việc lo cho con thì chỉ phải làm các việc nhà, chăm sóc bố mẹ chồng, không phải lo nghĩ gì đến chuyện kinh tế.

Vì ôm nhiều dự án nên thời gian tôi ở lại công ty ngày một dài hơn. Tôi thường đi làm sớm hơn mọi người và tan ca sau 21h. Tôi vất vả, lao lực là vậy mà vợ không hiểu, thường trách móc tôi bỏ bê gia đình, rồi so sánh với những ông chồng rảnh việc vô tích sự, chỉ khéo nịnh đầm mà không biết kiếm tiền.

Vợ không cho bà nội lên chăm dù mới sinh

Sau nửa tháng sinh, vợ tự làm mọi việc nhà từ cơm nước, giặt giũ cho đến chăm con. Cô ấy không kiêng như người ta, tôi đi làm về cơm nước vợ đã nấu xong xuôi hết cả rồi.

Vợ chồng tôi đều là con út nên không phải gánh trách nhiệm gì. Chúng tôi sống ở thành phố, tự lập, không chung đụng gì với bố mẹ cả. Cũng giống như nhà tôi, bên ngoại không khá giả gì. Vì thế sau khi lấy nhau, chúng tôi phải cố gắng rất nhiều, người ta được nội ngoại cho tiền mua nhà còn vợ chồng tôi vẫn ở nhà thuê, chi tiêu tằn tiện.

Kết hôn hơn 2 năm vợ tôi mới có bầu, ai cũng mừng. Vợ tôi tham làm lắm, bầu bí nhưng em chẳng chịu nghỉ ngơi, ngoài việc trên công ty vợ tôi còn bán hàng online. Cô ấy nói, thêm thành viên tốn kém hơn nên phải cố gắng kiếm tiền được đồng nào hay đồng đó. Và tôi cũng vậy, tối đến tôi trở thành shipper không lương của vợ.

Cuộc gọi của tình đầu sau 23 năm xa cách và lời hồi đáp bất ngờ

Mối tình đầu là kỷ niệm đẹp nhất, khó quên nhất trong ấn tượng của mỗi người. Cảm giác về tình cũ luôn khó quên, thật sự rất khó quên.

Ở tuổi 43 tuổi, tôi bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Khi giọng nói ở đầu bên kia vang lên, lòng tôi xốn xang, nhiều cảm xúc lẫn lộn và rất đỗi vui mừng. Vợ tôi hỏi: "Anh muốn gặp lại cô ấy chứ?". Tôi bảo: "Không, cô ấy là quá khứ. Cứ để cô ấy lại trong ký ức tốt đẹp đã qua".

Cuoc goi cua tinh dau sau 23 nam xa cach va loi hoi dap bat ngo

Tôi gặp tình đầu năm 18 tuổi, chúng tôi bằng tuổi nhau (Ảnh minh họa: Sohu).

Tôi có một người vợ rất mực yêu thương chồng, một đứa con gái xinh xắn giống mẹ, gia đình đầm ấm, hạnh phúc, dù tôi chỉ là một người rất bình thường.

Cách đây một tháng, tôi bất ngờ nhận được một cuộc gọi lạ. Tôi nghĩ là cuộc gọi spam nên không trả lời. Nhưng số đó gọi cho tôi đến ba bốn lần, nên cuối cùng tôi trả lời. Một giọng nữ cất lên mà mới vừa nghe tim tôi đã đập thình thịch: "Là em đây, lâu nay anh có khỏe không?".

Cô ấy là mối tình đầu của tôi, người vừa mở ra những ký ức đầy bụi bặm của tôi 23 năm về trước.

Ngày đó sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi thi trượt đại học nên cùng bạn bè Nam tiến tìm việc. Tôi tìm được một công việc trong một doanh nghiệp tư nhân. Ở đó tôi quen cô ấy, chúng tôi bằng tuổi nhau, 18 tuổi.

Cô ấy hoạt bát, vui vẻ, ưa nói nhiều và làm việc đâu ra đấy. Chủ nhật, tôi và đồng nghiệp đến nhà cô ấy chơi, cô ấy làm nhiều món ngon thiết đãi mọi người. Một thời gian sau chúng tôi yêu nhau, tình yêu ngu ngơ vụng dại. Tôi chỉ cảm thấy rằng thật hạnh phúc và thoải mái khi ở bên cô ấy.

Thời gian trôi qua thật nhanh, cô ấy đã đón nhận nụ hôn đầu tiên của tôi. Chúng tôi mong muốn được kết hôn và có một gia đình, sẽ sinh con cả trai lẫn gái.

Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, đó là những tháng ngày hạnh phúc và mãn nguyện. Dù công việc rất mệt mỏi nhưng chúng tôi cùng mơ tương lai sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, mua một căn nhà nhỏ, tôi sẽ cưới cô ấy về làm vợ.

Biến cố gia đình

Một cuộc điện thoại đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Bố tôi đổ bệnh phải nhập viện. Tôi lên tàu trở về nhà, chúng tôi chào tạm biệt nhau.

Về đến nhà, tôi phát hiện ra rằng bố bị ung thư và tôi cần ở lại chăm sóc ông, không thể rời đi được nữa.

Tôi chăm sóc cha được 2 năm, mối quan hệ của tôi và người yêu cũng thay đổi từ việc gọi điện mỗi ngày thành một lần một tuần, một lần một tháng, rồi từ từ tôi chủ động cắt đứt liên lạc, tôi sợ kéo cô ấy xuống theo cuộc sống của mình.

Cô ấy muốn gặp tôi nhiều lần, nhưng tôi đều từ chối. Trong hoàn cảnh đó, tôi không còn mơ ước viển vông gì cả, tôi nghĩ mình không được phép yêu. Tôi cảm thấy mình không xứng với cô ấy.

Hai năm sau, cha tôi qua đời. Bố mẹ chỉ có mình tôi nên tôi không thể bỏ mặc mẹ một mình, vì vậy tôi vẫn phải ở lại nhà. Sau này, tôi có việc làm mới. Lúc tôi khó khăn và bơ vơ nhất, cô gái là vợ tôi bây giờ đã đến bên tôi, rất yêu thương tôi. Cô ấy không nghĩ nhà tôi nghèo hay tôi không kiếm được tiền, cô ấy cưới tôi mà không đắn đo.

Khi tôi bị cho nghỉ việc và thất nghiệp, cô ấy ở bên cạnh tôi mọi lúc, chăm sóc con chúng tôi, chăm sóc gia đình, chăm sóc mẹ tôi. Khi sự nghiệp của tôi khởi sắc rồi thành công, gia đình vẫn hạnh phúc, và thời gian khó khăn nhất đã trôi qua.

Tôi luôn canh cánh về mối tình đầu của mình. Tôi đã rời đi vì không muốn trì hoãn tuổi thanh xuân của cô ấy, tôi muốn cô ấy quên tôi và tìm người khác để kết hôn.

Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, người yêu cũ của tôi đã khóc. Cô ấy nói rằng chưa bao giờ quên được tôi. Cô ấy không hiểu tại sao tôi lại từ chối cô ấy, không trả lời cuộc gọi, không liên lạc với cô ấy.

Cô ấy đợi tôi suốt 5 năm, rồi kết hôn với một người thật lòng yêu mình. Anh ta rất tốt nhưng cô ấy luôn cảm thấy không có tình yêu. Cô ấy lấy người đó vì lòng biết ơn. Họ đã có một đứa con trai nhưng cô ấy còn nặng cảm giác về mối tình đầu.

Rồi người cũ của tôi nói rằng cô ấy đang đi công tác vài ngày, hy vọng rằng chúng tôi có thể gặp nhau. Cô ấy cũng muốn thêm tôi trên Zalo và trò chuyện video. Vợ tôi biết tất cả những điều này, cô ấy hỏi: "Anh sẽ gặp lại cô ấy chứ?".

Tôi nói với vợ rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại. Tôi cũng nói với người cũ rằng chúng tôi không nên gặp nhau nữa, hãy giữ trong lòng thôi những kỷ niệm đẹp về nhau.

Sau tất cả, quá khứ đã trôi qua, và chúng ta không bao giờ có thể quay trở lại. Rốt cuộc, nhiều năm vụt qua rồi, chẳng còn cần phân định chuyện đúng sai. Tốt hơn hết hãy quên đi mọi thứ và trân trọng gia đình, hạnh phúc hiện tại mình đang có.

Đọc nhiều nhất

Tin mới