Đau đầu vì bạn gái tuyên bố không muốn sinh con

Bạn gái tôi cho rằng, không nhất thiết phải có con để kết nối tình cảm. Nếu như một mối quan hệ cần đến đứa trẻ để níu giữ thì đó là một cuộc hôn nhân thất bại.

Những ngày này, nhìn đám cưới của bạn bè, người thân tôi lại chạnh lòng...
Tôi và bạn gái quen nhau hơn 1 năm nay. Bạn gái tôi là người không có bất cứ điểm gì để chê. Ai cũng khen cô ấy xinh xắn, có công việc ổn định, tư tưởng hiện đại.
Dau dau vi ban gai tuyen bo khong muon sinh con
 
Thời gian quen nhau, chúng tôi hòa hợp về nhiều mặt. Ở bên cô ấy, tôi thực sự rất hạnh phúc và bị cuốn hút bởi cá tính, sự thông minh của đối phương. Ngược lại, bạn gái cũng dành nhiều tình cảm cho tôi.
Chúng tôi cùng nhau đi du lịch, đi phượt và tham gia các chuyến thiện nguyện khiến tôi cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Nhưng rồi chuyện xảy ra đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tuần vừa rồi, người chị họ của tôi sinh con, tôi rủ cô ấy cùng đến thăm. Buổi thăm hỏi diễn ra bình thường, tuy nhiên lúc ra về người yêu tôi bỗng nói: “Em không hiểu tại sao chị ấy lại sinh thêm con?”.
Tôi ngạc nhiên thì người yêu tôi giải thích, chị ấy đã có một đứa con đầu hoàn toàn khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Bây giờ, kinh tế của gia đình chị ấy có vẻ khó khăn, chồng lại công tác xa. Đứa trẻ ra đời sẽ rất vất vả cho cả mẹ lẫn con.
Người yêu tôi còn bày tỏ quan điểm, không muốn có con sau khi kết hôn.
Cô ấy nói rằng, các cặp đôi kết hôn không nhất thiết phải có con để kết nối tình cảm. Nếu như một mối quan hệ cần đến đứa trẻ để níu giữ nhau thì đó là một cuộc hôn nhân thất bại.
Cô ấy cũng khẳng định, trước khi sinh con, phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ càng. Khi thật sự yêu trẻ và đảm bảo cho đứa trẻ ra đời được hưởng những sự chăm sóc tốt nhất về tình cảm lẫn vật chất thì hãy sinh con. Còn không làm được những điều ấy, gia đình sẽ có lỗi với đứa trẻ.
“Em thấy nhiều cha mẹ quá ích kỷ. Họ sinh con chỉ thỏa mãn những mục đích của mình như có người nối dõi, có con cho đỡ buồn, có con để trông cậy lúc tuổi già… Đấy là họ suy nghĩ cho bản thân, không suy nghĩ cho đứa trẻ”, cô ấy nói thêm.
Người yêu tôi cho biết, cô ấy chưa chuẩn bị một cách đầy đủ để chào đón đứa trẻ. Cô ấy sẽ kết hôn và hưởng thụ cuộc sống một cách tối đa như đăng ký học thêm các môn thể thao, nghệ thuật… điều mà trước đây cô ấy chưa có thời gian để làm.
Sau đó, cô ấy đi du lịch, khám phá những miền đất mới cùng bạn đời. Cô ấy cũng làm việc thật chăm chỉ để tích lũy tài sản. Sau này về già, cô ấy sẽ tìm một trung tâm dưỡng lão phù hợp để sinh sống, không làm phiền đến ai.
Chúng tôi đã tranh cãi rất nhiều. Tôi đưa ra nhiều lý do như việc sinh con là trách nhiệm duy trì giống nòi, không có con, cuộc sống hôn nhân sẽ nhàm chán, cô đơn… Nhưng những lý lẽ của tôi không thể thuyết phục được cô bạn gái kiên định và cá tính.
Sau nhiều lần tranh luận thậm chí là to tiếng, người yêu tôi mới xuống nước: “Hiện tại, quan điểm của em vẫn là như vậy. Có thể trong tương lai, em sẽ suy nghĩ khác đi nhưng dù thế nào, em vẫn mong anh tôn trọng nguyện vọng của em. Nếu không tìm được tiếng nói chung, chúng ta khó có thể đi cùng nhau lâu dài”.
Tôi nghe điều đó mà chán nản. Tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 3 chị em. Các chị tôi đều đã lập gia đình, sinh con nhưng tôi biết bố mẹ tôi vẫn rất mong ngóng có cháu nội.
Nay, bạn gái tôi không chịu sinh con, tôi ăn nói với ông bà như thế nào? Liệu chỉ 2 vợ chồng, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi có thể suôn sẻ trong khi bản thân tôi thực sự rất yêu mến trẻ con.
Xin độc giả phân tích giúp tôi và cho tôi biết, tôi nên làm thế nào để mối quan hệ của chúng tôi trở lại tốt đẹp? Hiện chúng tôi vẫn còn chiến tranh lạnh với nhau.

Ngay trong đêm tân hôn, tôi đã bị chồng đánh bầm dập vì lý do không ngờ

Đến với chồng do mai mối nên từ lúc quen đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng. Cũng chưa muốn kết hôn nhưng có lẽ duyên số nên chúng tôi đành bó buộc vào nhau.

Tôi năm nay 28 tuổi, mới kết hôn được một tuần nhưng có lẽ tôi có chết cũng không bao giờ quên được trận đánh bầm dập của chồng đêm tân hôn. Tôi quen chồng qua sự giới thiệu của một chị đồng nghiệp. Từ lúc yêu đến cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng nhưng có lẽ do duyên số nên mặc dù không thích chồng lắm tôi vẫn quyết định cưới.

Trước chồng, tôi từng có sinh viên với Tú suốt 6 năm trời. Lúc Tú mới ngỏ lời tìm hiểu, tôi đã nghĩ rằng tôi và Tú không thể bên nhau lâu vì Tú quê ở Huế, tôi quê ở tận Lào Cai. Bố mẹ tôi nhất định sẽ không cho tôi làm dâu ở một nơi xa như vậy. Huống chi tôi là con gái độc tôn của ông bà.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tôi và Tú lại hợp nhau đến từng chút một. Càng yêu, càng hiểu nhau, tôi và Tú đều quấn lấy nhau không rời. Chúng tôi đã có một đẹp cho đến ngày cả 2 cùng tốt nghiệp.

Sau khi tốt nghiệp, Tú ngỏ ý muốn đưa tôi về lập nghiệp. Trong khi đó, bố mẹ đã có một chân chắc chắn ở quê cho tôi. Mẹ tôi lo lắng cho tôi đến hao mòn cả người. Bà liên tục phân tích nếu tôi ở xa gia đình thì thế nào, ra sao, tủi thân...

Chưa kể nhà Tú cũng không phải kiểu có kinh tế. Mẹ Tú mới bị tai biến nên gần như kinh tế phụ thuộc vào tiền lương của quán cắt tóc của bố Tú và Tú. Nghe mẹ nói nhiều, cộng thêm khoảng cách xa nảy sinh trống vắng, tôi dần dà cũng suy nghĩ lại và quyết định nói lời chia tay với Tú. Nhưng mãi sau đó 2 năm, chúng tôi mới chính thức dứt điểm khỏi nhau.

Ngay trong dem tan hon, toi da bi chong danh bam dap vi ly do khong ngo

Ảnh minh họa

2 năm sau khi chia tay Tú, tôi cũng nguôi phần nào thì gặp chồng bây giờ. Đúng lúc đó, Tú lại liên hệ lại với tôi nói rằng còn nhớ và yêu tôi lắm. Nhưng anh cũng không thể rời xa gia đình. Mọi thứ lại ùa về khiến tim tôi đau nhói. Tôi chỉ biết nói với Tú rằng, chúng tôi có duyên mà không có phận.

Hôm đi chụp ảnh cưới, thấy tôi nghe điện thoại từ Tú, chồng đã tát tôi một cái đau điếng. Nếu hôm đó tôi không kiềm chế thì chắc chúng tôi sẽ không chụp ảnh cưới được chứ đừng nói gì đến chuyện cưới hỏi. Tôi nhớ trong cơn tức giận, chồng đã văng tục chửi bây với tôi. “Mày chặn số thằng đó ngay cho tao. Mày mà còn liên lạc với nó, tao giết cả lũ”, tôi vẫn nhớ anh ấy đã đe dọa như vậy.

Kể từ hôm đó, tôi chặn số, không liên lạc gì thêm với Tú nữa. Chồng tôi cũng nguôi giận và đám cưới của 2 đứa diễn ra rình rang, không gặp sự cố gì. Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn cảm thấy buồn bã, bất trắc khi lấy anh ấy. Đêm tân hôn có lẽ là đêm cay đắng nhất cuộc đời tôi. Trước kia yêu Tú, tôi và anh đã quan hệ nên khi chồng thấy tôi không còn trinh anh ta đã hành hạ, mắng nhiếc thậm chí đánh tôi đến thâm tím mặt mày.

Chuyến trăng mật đành phải hủy vì nhìn tôi không khác gì bị tai nạn. Tôi chỉ biết khóc chứ không hề giải thích bất cứ câu nào. Tôi nghĩ anh ấy đã không tin tôi nên dù tôi có nói cũng chẳng ích gì.

Suốt mấy ngày nay, tôi chẳng nói gì với chồng. Đêm đến, tôi cũng ôm chăn ra ghế sofa ngủ. Tôi với anh ấy mới cưới chưa được 1 tuần mà anh ấy đã thế này. Tôi không hiểu sau này làm sao tôi có thể chung sống với người chồng vũ phu, ghen tuông, lắm tật xấu như vậy.

Sáng 13/6, Việt Nam chỉ còn 6 bệnh nhân dương tính với COVID-19

Bản tin lúc 6h ngày 13/6 của Ban Chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch COVID-19 cho biết, hiện cả nước chỉ cón 6 bệnh nhân dương tính với virus gây COVID-19, đã 58 ngày không có ca mắc ở cộng đồng. Số người cách ly chống dịch cũng chỉ còn gần 6.500 người

Tổng số ca mắc:

Khi thấy chồng bước ra cùng người đó, tôi rụng rời chân tay

Đời này đúng không ai học được chữ ngờ, tôi có chết cũng không bao giờ có thể tưởng tượng ra cảnh đó.

Cưới nhau hơn 3 năm, có một con trai lên 2 tuổi, vợ chồng tôi gần như chưa có một ngày hạnh phúc trọn vẹn. Tất cả là vì chồng tôi, tôi là vợ anh, ở bên cạnh anh hàng ngày nhưng chưa bao giờ cảm nhận được trọn vẹn tình cảm anh dành cho tôi. Ở anh lúc nào cũng có sự xa cách, hờ hững, tôi cũng không lý giải được cảm giác đó là gì, nhưng tôi biết anh không hoàn toàn yêu tôi.

Đọc nhiều nhất

Tin mới