![]() |
| Một chiếc F-7 xuất khẩu cho Bangladesh với buồng lái kiểu mới, kiểu dáng chiếc F-7 này khá giống với biến thể MiG-21F-13 với mũi nhọn thụt sâu vào trong cửa hút không khí cho động cơ phản lực. |
![]() |
| Một chiếc F-7 xuất khẩu cho Bangladesh với buồng lái kiểu mới, kiểu dáng chiếc F-7 này khá giống với biến thể MiG-21F-13 với mũi nhọn thụt sâu vào trong cửa hút không khí cho động cơ phản lực. |
![]() |
| Trong kho máy bay chiến đấu của không quân Trung Quốc gồm cả máy bay do nước này tự sản xuất và một phần nhỏ nhập khẩu từ Nga. Trong ảnh là đội hình tiêm kích đa năng thế hệ thứ 4 J-10 do nước này tự sản xuất, hiện có khoảng 200 chiếc J-10 hoạt động. |
![]() |
| Trong 200 chiếc gồm 3 biến thể: chiến đấu một chỗ ngồi J-10A, huấn luyện 2 chỗ ngồi J-10S và biến thể cải tiến mạnh J-10B (hay gọi là Super-10). |
![]() |
| Không quân Trung Quốc còn có 76 chiếc tiêm kích đa năng Sukhoi Su-30MKK/MK2 nhập khẩu từ Nga, giai đoạn 2000-2003. Trong ảnh là biến thể Su-30MKK của Trung Quốc. |
![]() |
| Biến thể Su-30MK2 trang bị cho không quân hải quân Trung Quốc, tối ưu cho nhiệm vụ chiến đấu trên biển. |
![]() |
| Trước đó, năm 1995 Trung Quốc đã ký hợp đồng mua các tiêm kích chiếm ưu thế trên không Su-27SK nhằm hiện đại hóa lực lượng không quân lạc hậu. Hiện nay, nước này duy trì khoảng 76 chiếc Su-27SK/UBK. |
![]() |
| Sau khi nhập khẩu một số lượng lớn Su-27SK, Trung Quốc đã mua thành công bản quyền sản xuất Su-27SK trong nước với tên gọi J-11. Trong ảnh là một chiếc tiêm kích J-11A được Tập đoàn Thẩm Dương sản xuất theo giấy phép của Sukhoi (Nga). |
![]() |
| Từ việc hợp tác sản xuất, Trung Quốc đã sao chép thành công Su-27SK và tự cải tiến nó thành biến thể J-11B với linh kiện nội địa 100%. |
![]() |
| Hiện nay, toàn bộ số J-11A và J-11B vào khoảng 140 chiếc, tương lai số lượng này có thể còn tăng thêm. |
![]() |
| Dựa trên nền tảng J-11B, cùng với việc mua được nguyên mẫu T-10K-3 (của tiêm kích hạm Su-33), Trung Quốc đã chế tạo thành công tiêm kích hạm J-15 trang bị cho tàu sân bay Liêu Ninh (số lượng hiện có 16 chiếc). |
![]() |
| Năm 2004, Trung Quốc đã đưa vào phục vụ tiêm kích – bom thế hệ mới JH-7 (số lượng hiện có khoảng 70 chiếc). |
![]() |
| Tương lai, số lượng JH-7 sẽ còn tăng thêm nữa để thay thế hoàn toàn các máy bay tiêm kích - bom Q-5 đã lạc hậu. Trong ảnh là các loại vũ khí (bom, rocket) mà JH-7 có thể mang. |
![]() |
| Bên cạnh đội hình chiến đấu cơ thế hệ thứ 4 hiện đại, chiếm hơn nửa trong kho máy bay Trung Quốc là những chiến đấu cơ thế hệ cũ. Trong ảnh là tiêm kích đánh chặn J-8II chiếm số lượng lớn nhất Không quân Trung Quốc (khoảng 360-390 chiếc). |
![]() |
| J-8II ra đời từ những năm 1980, được cho là sản phẩm “sao chép” tiêm kích đánh chặn MiG-23 của Liên Xô. |
![]() |
| Nhiều thứ 2 trong Không quân Trung Quốc là các máy bay tiêm kích đánh chặn hạng nhẹ J-7, khoảng 350 chiếc. |
![]() |
| Tiêm kích đánh chặn J-7 là sản phẩm sao chép từ mẫu máy bay “huyền thoại” MiG-21 của Liên Xô. Đây cũng là thiết kế máy bay chiến đấu xuất khẩu thành công nhất của Trung Quốc. |
![]() |
| Không quân Trung Quốc đang duy trì khoảng 130 chiếc tiêm kích - bom Q-5 được sản xuất từ những năm 1970. |
![]() |
| Tiêm kích bom Q-5 được cải tiến dựa trên khung thân cơ sở tiêm kích đánh chặn J-6, tốc độ cận âm, tải trọng vũ khí thấp. Trung Quốc đang nỗ lực tìm cách thay thế toàn bộ máy bay Q-5. |
![]() |
| Loại máy bay chiến đấu lỗi thời cuối cùng trong kho máy bay Trung Quốc là máy bay ném bom H-6 (số lượng 120 chiếc). Đây cũng là “át chủ bài” trong Không quân ném bom chiến lược Trung Quốc. Theo một số nguồn tin, nước này đã mua dây chuyền sản xuất máy bay ném bom siêu thanh Tu-22M3 từ Nga để phát triển máy bay ném bom mới thay thế H-6. |
Hệ thống Leonidas của Epirus đã vô hiệu hóa UAV FPV dẫn đường bằng cáp quang, mở ra chiến lược mới trong phòng thủ chống UAV hiện đại.
AZAK phát triển bánh xe tích hợp hoàn toàn, giúp đơn giản hóa hậu cần, tăng tính linh hoạt và thích ứng nhanh trong tác chiến quân sự hiện đại.
AZAK phát triển bánh xe tích hợp hoàn toàn, giúp đơn giản hóa hậu cần, tăng tính linh hoạt và thích ứng nhanh trong tác chiến quân sự hiện đại.
Hệ thống Leonidas của Epirus đã vô hiệu hóa UAV FPV dẫn đường bằng cáp quang, mở ra chiến lược mới trong phòng thủ chống UAV hiện đại.
Lời ca, tiếng hát của “Đội văn nghệ xung kích” của Tàu 571 giữa trùng khơi trở thành nguồn tiếp sức tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân Trường Sa.
Hai công ty Mỹ gây chú ý khi phát triển máy bay tấn công Venom bằng công nghệ in 3D, từ thiết kế đến nguyên mẫu bay chỉ mất 71 ngày.
Được phát triển dựa trên kinh nghiệm chiến trường Ukraine, UAV này hứa hẹn tăng cường khả năng tấn công chính xác và giảm thiểu rủi ro cho lực lượng Ấn Độ.
Hải quân Mỹ cảnh báo các tiêm kích hiện có đang dần mất ưu thế, trong khi F/A-XX được coi là then chốt để duy trì khả năng tác chiến trên không.
Quân đội Bangladesh nhận xe tăng Type 15 mới, mở rộng hợp tác quốc phòng với Trung Quốc và nâng cao khả năng chiến đấu trong địa hình đa dạng.
Anh trang bị radar AESA cho Eurofighter nhằm nâng cao khả năng phát hiện, tác chiến điện tử và sống sót trong môi trường đối kháng cao.
Iran triển khai hệ thống tên lửa, tàu ngầm và chiến thuật bất đối xứng để kiểm soát khu vực chiến lược quanh eo biển Hormuz.
Đối với người lính hải quân, Trường Sa chưa bao giờ xa mà hiện hữu trong từng khung hình, con chữ, nhịp đập đất liền và biển đảo vẫn liền một mạch và bền chặt.
Mỹ huy động hàng loạt tàu sân bay, máy bay chiến đấu và hệ thống phòng thủ tên lửa để duy trì ưu thế quân sự trong khu vực.
Chủ tịchTriều Tiên Kim Jong-un đã có mặt tại lễ công bố chính thức hệ thống pháo phản lực phóng loạt cỡ lớn có thể mang đầu đạn hạt nhân do nước này phát triển.
Không quân Mỹ tập trung nhiều máy bay E-3 tại Trung Đông để chuẩn bị cho khả năng xung đột kéo dài với Iran, làm giảm năng lực ở các khu vực khác.
Hàn Quốc khởi động một chương trình do DAPA phối hợp với LIG Nex1 dẫn đầu trị giá 1,29 tỷ đô la phát triển loại máy bay tác chiến điện tử cho năm 2035.
Theo CBS News, Washington đang cân nhắc khả năng tiến hành các cuộc không kích nhằm vào Iran ngay trong cuối tuần này, nhưng chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
Sau nhiều năm âm thầm thu thập thông tin tình báo điện tử từ đối thủ, Cơ quan Trinh sát Quốc gia Mỹ (NRO) cuối cùng cũng đã giải mật, tiết lộ thứ này.
Na Uy ký hợp đồng trị giá 922 triệu USD mua hệ thống pháo phản lực Chunmoo để nâng cao năng lực quốc phòng và NATO tại Bắc Âu.
Từ một vũ khí tấn công tưởng như “rất bình thường”, nhưng Nga đã biến UAV tấn công tự sát Shahed-136 của Iran thành vũ khí tấn công chủ lực, đó chính là Geran.
Máy bay EA-18G Growler và F-35C hoạt động từ USS Abraham Lincoln, phản ánh chiến lược đối phó Iran và chuẩn bị cho xung đột tiềm năng.
Liên minh NATO tiến hành huấn luyện và triển khai lực lượng trong môi trường băng giá để duy trì khả năng sẵn sàng chiến đấu ở khu vực chiến lược Bắc Cực.