Gửi anh – người cũ từng yêu

Anh à, yêu anh, đó là hạnh phúc, nhưng cũng là niềm đau, là mối tình em cần phải quên đi. Hiểu lầm lớn nhất cuộc đời em, đó chính là nghĩ rằng anh cũng yêu em như em...

Em gặp anh khi không còn quá trẻ, cũng đã đi qua vài ba mối tình không đầu không cuối. Nhưng nét phong trần, lãng tử, sự từng trải, biết quan tâm chiều chuộng phụ nữ của người đàn ông là anh đã khiến trái tim em thổn thức. Còn nhớ, ngày anh nói lời yêu em là một ngày nắng đẹp. Em mặc một chiếc váy hoa rực rỡ, rưng rưng khóc vì hạnh phúc, vùi đầu vào ngực anh ấm nóng. Vòng tay anh ôm em rất chặt.

Gui anh – nguoi cu tung yeu
 Ảnh minh họa

Em đã không cần nghĩ suy gì nhiều và gật đầu đồng ý trở thành người yêu của anh. Em nông cạn tin rằng, chỉ cần em hết lòng hết dạ yêu anh là đủ. Rằng em chính là định mệnh của đời anh, như anh từng nói. Em nuôi lớn tình yêu bằng niềm tin ấy, không cần chứng minh, không cần định nghĩa. Em cũng không bao giờ tò mò về quá khứ của anh. Vì em tin, những thứ ấy không thể đắp xây hay phá vỡ  tương lai hạnh phúc giữa anh và em.

Và, quả thật chúng ta đã có những tháng ngày yêu thương ngập tràn hạnh phúc. Cho đến một ngày, cô ấy quay trở lại. Cô ấy đã từng là người yêu của anh. Anh bảo rằng: “Giờ đây anh chỉ coi cô ấy là một người bạn”. Em đã tin anh không chút hoài nghi. Đến nỗi em vô tư để anh bên cạnh cô ấy, ngay cả khi không có em. Rất nhiều lần... Em đã tin với tình yêu em dành cho anh, đủ đầy đến nỗi bất cứ ai chen vào cũng chỉ là dư thừa.

Nhưng, em sai rồi phải không anh? Trái tim em vụn vỡ khi thấy cô ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh, đi đi lại lại có vẻ như đang nhún nhảy trong phòng ngủ theo tiếng nhạc. Hình như anh đã cười rất tươi. Lẽ ra em phải tung cửa bước vào, và có thể sẽ hét lên. Nhưng, không hiểu sao em không làm được. Em run rẩy bỏ chạy khỏi căn nhà, vốn dĩ đã rất quen thuộc với mình. Em không đủ can đảm để đối diện với sự thật. Em hèn nhát quá phải không anh?

Anh à, anh bảo cho anh thêm thời gian. Nhưng em sẽ không bắt anh phải lựa chọn đâu. Vì trong tình yêu, nếu cần phải lựa chọn, thì đâu còn là tình yêu nữa. Vậy nên em chọn ra đi. Ra đi để những tháng ngày về sau, không cần chắp vá cảm xúc, không cần nhìn lại quá khứ để tự ru ngủ rằng, mình vẫn bình yên. Ra đi, để vẹn nguyên niềm tin, vẹn nguyên tình yêu em đã từng dành cho anh. Ra đi để đau một lần rồi thôi, còn hơn nỗi đau dai dẳng suốt đời. Vì, em biết mình mãi mãi không thể tha thứ cho sự phản bội.

Rời vòng tay em, chắc anh vẫn có nơi để quay về. Rời xa anh, thật lòng em cũng chưa biết đi đâu để vơi nỗi đau. Em chưa quen với cảm giác không còn anh bên cạnh. Đôi khi, một mình đi giữa phố xá đông vui, em thấy mình thật lẻ lôi, cô độc. Nhưng mối tình này chắc chắn em cần phải quên đi. Dẫu gì, cũng xin cảm ơn anh, người cũ từng yêu. Cảm ơn tháng ngày ta đã yêu nhau. Cảm ơn anh vì đã cho em nhận ra rằng, chỉ yêu thôi là chưa đủ. Cảm ơn vì đã cho em nhận ra rằng, trái tim một người khi đã có nhiều ngăn, thì có cố gắng lấp đầy bao nhiêu cũng là không đủ. Rồi em sẽ bình yên thôi. Đừng lo cho em, anh nhé!

Hãy cẩn trọng, có dấu hiệu này thì chồng bạn chắc chắn ngoại tình

Đàn ông có khôn ngoan tinh ranh đến đâu cũng không “lách” khỏi những dấu hiệu này.

Thường xuyên nhắn tin, gọi điện, nghe điện giấu giếm

Phát hiện chồng ngoại tình và cách “dằn mặt” ả nhân tình của vợ cao tay

Đàn ông ngoại tình luôn giấu giếm thật kĩ nhưng đôi khi họ lại để lộ từ những điều nhỏ nhặt chẳng thể ngờ tới.

Đã 8 năm cưới nhau, Kiên và Hà vẫn yêu đương mặn nồng. Ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ hạnh phúc của gia đình cô. Hai vợ chồng đều thành đạt, giàu có, con cái đủ nếp đủ tẻ lại xinh xắn. Cứ ngỡ vợ đẹp, con khôn như vậy thì người đàn ông sẽ chẳng có gì để tơ vương đến những cô gái bên ngoài nhưng ai ngờ có ngày Hà biết chồng mình có bồ. Đúng là đàn ông ai cũng tham lam, chỉ muốn thêm chứ không muốn bớt bao giờ.

Hơn 10 ngày ở nhà vì dịch bệnh, tôi không còn muốn ly dị vợ

(Kiến Thức) - Tôi hối hận sâu sắc, tôi nhận ra mình trước này là một người đàn ông vô tâm, ích kỷ, hay già mồm cãi láo. Tôi thực sự không có tư cách làm chồng, làm cha.

Tôi và Vân kết hôn 6 năm, có một con gái 3 tuổi. Tết Nguyên đán năm nay, chúng tôi quyết định sẽ cùng về chúc tết hai bên nội ngoại cho đầy đủ lễ nghĩa, sau Tết, hai vợ chồng sẽ ra tòa ly hôn.

Cuộc hôn nhân suốt 6 năm qua của tôi rất ít khoảnh khắc hạnh phúc, đa số đều là mâu thuẫn, mệt mỏi. Nói đơn giản, ăn không cùng khẩu vị, nói không cùng quan điểm.

Khi có con gái nhỏ, tôi mong Vân có thể tạm ở nhà một vài năm để chăm lo gia đình. Cô ấy liền nói: "Tôi ăn học 16 năm, không phải để làm ô sin cho nhà anh".

Bí quá, tôi đành nhờ cha mẹ hỗ trợ. Không quá một tháng, quan hệ mẹ chồng - nàng dâu đổ vỡ, cha mẹ tôi bỏ về nhà.

Hon 10 ngay o nha vi dich benh, toi khong con muon ly di vo
 

Nhờ đến mẹ vợ tôi, mẹ vợ tôi vốn sức khỏe không tốt, mới trông cháu được ba ngày, bà đã ngã bệnh, phải gọi cấp cứu đưa vào bệnh viện.

Không nhờ cậy được ai, tôi năn nỉ vợ lần thứ hai, mong cô ấy tạm thời nghỉ việc. Kết quả, cô ấy cáu giận quát: "Ai cũng có công việc của mình, tại sao em phải từ chức?, muốn nghỉ thì anh tự nghỉ đi!".

Kể từ đó, vợ chồng tôi lại càng mâu thuẫn nhiều hơn. Tôi phải tăng ca làm thêm, Vân nói tôi trốn tránh trách nhiệm với gia đình.

Tôi trông con gái, cô ấy lại quát nạt tôi nói tôi chỉ thích lướt điện thoại, cho con gái xem ti vi.

Tôi nấu nướng, làm cơ, cô ấy chê là cơm cho lợn ăn, không phải cho người.... Nói chung, dù tôi có làm bất cứ điều gì đều là không đúng, là sai trái.

Lúc nào vợ tôi cũng soi ra được lỗi sai của tôi, khiến tôi ngột ngạt, chán ghét cuộc sống gia đình. Trong một lần vì quá bực, tôi đã đẩy Vân ngã, khiến cô ấy bàng hoàng, kiên quyết đòi ly hôn.

Nghe thấy ly hôn, tôi cũng không phản ứng quá mạnh. Không suy nghĩ nhiều, tôi đồng ý. Giấy ly hôn viết xong, hai vợ chồng đều đợi tới qua Tết sẽ chính thức ra tòa.

Chẳng ngờ, đợt bệnh dịch này ập đến, khiến một nhà ba người chúng tôi điêu đứng, công việc của tôi đình trệ, hành hóa thực phẩm thì thứ gì cũng đắt, thứ gì cũng khó mua. Con gái được nghỉ học, vợ chồng tôi cũng phải thay phiên nhau ở nhau trông.

Thời gian này, tôi đột nhiên nhận thấy, vợ tôi kỳ thực vô cùng đảm đang. Cô ấy có thể đi chợ rất nhanh, mua bán dứt khoát, cũng có thể khuôn đồ, mang vác rất nặng.

6 năm hôn nhân, vợ tôi từ một cô gái yếu đuối biến thành một người phụ nữ mạnh mẽ, không gì không làm được.

Trong lúc tôi chán ngán, oán trời trách đất, than vãn không làm được việc gì, công việc đình trệ, vợ tôi chăm chỉ thay đổi món ăn, khiến cả gia đình không bị thiếu dinh dưỡng trong những ngày dịch bệnh.

Xong việc nhà, cô ấy lại chơi với con, đọc truyện, dạy con học, tập yoga. Đến tối con gái đi ngủ, vợ tôi lại lên mạng nói chuyện với bạn bè, động viên an ủi mọi người, giúp mọi người lạc quan, phấn chấn hơn.

Tôi đột nhiên cảm thấy tôi là người thừa, mặc dù đây là nhà tôi, nhưng tôi là người có cũng được, không có cũng chẳng sao. Nói cách khác, chính là một người vô dụng.

Hon 10 ngay o nha vi dich benh, toi khong con muon ly di vo-Hinh-2
 

Tôi bắt đầu cố ý tham gia vào các trò chơi của hai mẹ con. Con gái tôi vô cùng thích thú, cả nhà rất vui vẻ.

Lúc vợ làm cơm, tôi bước vào bếp, nhận thấy rằng nấu một bữa ăn vô cùng rườm rà. Vợ tôi mỗi ngày ngoài làm việc chăm chỉ, đều ba lần vào bếp, thực sự giỏi vô cùng.

Khi thực phẩm hết, tôi xung phong đi chợ, để rồi trải nghiệm cảm giác thứ gì cũng đắt đỏ, không biết phải cân đối làm sao.

Về nhà, tôi thử ngưng dùng điện thoại, ngưng chơi game, làm giúp các việc gia đình. Mới được nửa giờ, cả người tôi ướt đẫm mồ hôi, làm xong việc, chân tay tôi run rẩy, không đứng vững.

Lúc này, tôi hối hận sâu sắc, tôi nhận ra mình trước này là một người đàn ông vô tâm, ích kỷ, hay già mồm cãi láo. Tôi thực sự không có tư cách làm chồng, làm cha.

Mấy ngày gần đây, tôi lặng lẽ chăm nom con gái, giúp đỡ vợ làm việc nhà, nấu ăn, rửa bát. Xong việc, tôi lại cùng vợ ngồi bên ban công, vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm, cảm thấy cuộc sống gia đình chỉ cần như thế này, hạnh phúc, bình yên. Tôi chắc chắn sẽ cầu xin vợ tha thứ, rút đơn ly hôn.

Đợt dịch bệnh này, tuy đã gây khó khăn, đau khổ cho rất nhiều người, nhưng lại giúp tôi nhận ra, tôi đã sai ở đâu, nên bắt đầu lại như thế nào. Đối với tôi, đây đúng là trong họa có phúc.

Đọc nhiều nhất

Tin mới