Em đi lấy chồng, chị sẽ… tự tử

 Bao nhiêu năm nay chị vẫn một mình, em cứ tưởng ở nước ngoài khó gặp người hợp ý, nhưng chị nói đó là vì em.

Chị Hạnh Dung kính mến,
Em là một người mẹ đơn thân 31 tuổi. Con trai em năm nay chín tuổi, đang sống với em. Năm cuối đại học, em lỡ có thai với một người. Gia đình người ta khinh, không chấp nhận cưới, bắt em bỏ thai rồi mới nói chuyện.
Em hận cả nhà đó, nên quyết định không bỏ thai và chia tay, dù phải sinh con, nuôi con một mình. Ra trường, em vào thành phố, may mà được bạn bè giúp đỡ. Trong số những người bạn thời đó, có một chị đối xử rất tốt với em. Chính chị đã cho em mượn bốn chỉ vàng để lo sinh nở và nuôi con.
Em di lay chong, chi se… tu tu
 Ảnh minh họa
Mấy tháng đầu sau khi sinh, em về ở nhà chị. Bốn chỉ vàng lúc đó rất lớn. Sau này chị cùng gia đình đi định cư ở nước ngoài, lúc chị đi, em chưa có đủ tiền để trả, chị bảo đừng lo. Mấy năm sau, em có tiền để trả thì chị không lấy, nói chị cho em. Thỉnh thoảng về Việt Nam thăm bà con, chị ở lại nhà em. Em coi chị là người ơn rất lớn đối với mình.
Chuyện êm thắm vậy, bỗng nhiên ngoặt sang rất bất ngờ. Em có người yêu, anh ấy cũng đã ly hôn một lần, chúng em hợp nhau và đã rất gắn bó gần gũi. Vì cả hai đều có hoàn cảnh riêng, nên tụi em định chỉ đăng ký kết hôn và tổ chức buổi tiệc nhỏ mời bạn bè thân, không muốn phô trương đám cưới.
Khi biết tin, chị lật đật về ngay, nói với em là em không thể lấy chồng được. Chị bày tỏ tình cảm với em. Bao nhiêu năm nay chị vẫn một mình, em cứ tưởng ở nước ngoài khó gặp người hợp ý, nhưng chị nói đó là vì em.
Em nói chuyện với bạn em, anh ấy dứt khoát không chấp nhận, còn đưa tiền cho em bảo phải trả ngay cho chị ấy rồi cắt đứt liên lạc không quan hệ gì nữa. Nhưng em làm sao cư xử vậy được, chị ấy nói, nếu em lấy chồng, chị ấy sẽ tự tử…
Tố Phi (TP. HCM)
Em Tố Phi thân mến,
Chuyện của em, điều cần nhất là đừng để lẫn lộn giữa lòng biết ơn và tiền bạc, giữa tình yêu và lòng biết ơn. Em biết ơn chị ấy, người đã hào hiệp giúp đỡ em giữa lúc khó khăn ngặt nghèo, lòng biết ơn đó mãi mãi không phai nhạt - em cần khẳng định điều đó với chị ấy.
Còn món tiền, giá trị của nó ngày xưa chắc lớn hơn nhiều giá trị tiền bạc, nhưng không phải vì vậy mà cứ để nó mãi mãi là một món nợ, để em thành con nợ vĩnh viễn. Em phải tìm cách trả cho chị ấy.
Không trả được hôm nay thì ngày mai, ngày kia. Không chuyển trả trực tiếp thì chuyển vào tài khoản ủy thác của ngân hàng. Em phải để mình được nhẹ nhàng bớt, được giải phóng khỏi gánh nặng ân tình và tiền bạc. Chỉ một thôi mình cũng đã nặng gánh lắm rồi.
Chuyện tình cảm của em, em đã xác định rồi. Em đã mất mười năm mới chữa khỏi vết thương lòng, tình yêu chắc không phải dễ dàng gì gặp được, hãy trân quý tình yêu ấy, và đừng bắt người yêu phải chia sẻ gánh nặng ân nhân ngày xưa của em. Anh ấy có thể không hiểu và cũng không cần hiểu hết tường tận những ngày tháng ấy. Bây giờ, anh ấy nên là người bên cạnh em, bảo bọc, chia sẻ buồn vui và cân bằng mọi chuyện.
Mười năm qua, chị ấy không bày tỏ tình cảm với em, có thể có nhiều lý do, cũng rất có thể vì chị ấy biết em sẽ không đáp lại. Vì vậy, chuyện “sẽ tự tử” nếu em đi lấy chồng chắc cũng chỉ là một cách nói thôi. Em hãy nói cho chị ấy hiểu tình yêu không phải cưỡng cầu mà được.
Chị ấy là người trưởng thành, trải đời hơn em, chị ấy sẽ hiểu. Có thể sắp xếp để bạn em và chị ấy gặp nhau, trò chuyện, nếu bạn em khéo léo thuyết phục, sẽ có tác động tích cực nào đó. Nếu thực lòng yêu thương, người ta sẽ mong người mình yêu được hạnh phúc.
Em cứ chậm lại một chút để tránh bớt những cú sốc không cần thiết, nhưng đừng nhân nhượng, đừng hy sinh tình yêu của mình. Chúc em mạnh mẽ lên để thu xếp ổn thỏa việc này.

Mãi mới chia tay được với bạn trai "tuyệt phẩm", trước khi đi anh ta còn tạo "cú bất ngờ"

"Tôi hiện tại cũng thỉnh thoảng nhớ lại những việc lúc đó, nhớ lại cái phòng cũ, cái váy chỉ 331 nghìn đồng mà tôi cũng không dám mua, cảm thấy có chút sợ hãi...", cô gái tâm sự

Người con gái khi yêu có rất nhiều tiêu chuẩn cho chồng tươi lai nhưng quan trọng nhất vẫn là tài chính. Dựa vào tài chính ổn định, cả hai có thể xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, không cãi vã hay gây gổ chỉ vì miếng cơm manh áo. Nhưng không phải ai cũng có thể tìm được một người đàn ông có dung nhan hợp nhãn lẫn tiền tài, danh vọng đủ đầy. Nếu thiếu vắng những yếu tố đó, cánh mày râu nhất định phải có chí tiến thủ - ước mơ làm giàu cháy bỏng để có thể đảm bảo cuộc sống sung túc về sau cho gia đình mình.

Ngay trong đêm tân hôn, tôi đã bị chồng đánh bầm dập vì lý do không ngờ

Đến với chồng do mai mối nên từ lúc quen đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng. Cũng chưa muốn kết hôn nhưng có lẽ duyên số nên chúng tôi đành bó buộc vào nhau.

Tôi năm nay 28 tuổi, mới kết hôn được một tuần nhưng có lẽ tôi có chết cũng không bao giờ quên được trận đánh bầm dập của chồng đêm tân hôn. Tôi quen chồng qua sự giới thiệu của một chị đồng nghiệp. Từ lúc yêu đến cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng nhưng có lẽ do duyên số nên mặc dù không thích chồng lắm tôi vẫn quyết định cưới.

Trước chồng, tôi từng có sinh viên với Tú suốt 6 năm trời. Lúc Tú mới ngỏ lời tìm hiểu, tôi đã nghĩ rằng tôi và Tú không thể bên nhau lâu vì Tú quê ở Huế, tôi quê ở tận Lào Cai. Bố mẹ tôi nhất định sẽ không cho tôi làm dâu ở một nơi xa như vậy. Huống chi tôi là con gái độc tôn của ông bà.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tôi và Tú lại hợp nhau đến từng chút một. Càng yêu, càng hiểu nhau, tôi và Tú đều quấn lấy nhau không rời. Chúng tôi đã có một đẹp cho đến ngày cả 2 cùng tốt nghiệp.

Sau khi tốt nghiệp, Tú ngỏ ý muốn đưa tôi về lập nghiệp. Trong khi đó, bố mẹ đã có một chân chắc chắn ở quê cho tôi. Mẹ tôi lo lắng cho tôi đến hao mòn cả người. Bà liên tục phân tích nếu tôi ở xa gia đình thì thế nào, ra sao, tủi thân...

Chưa kể nhà Tú cũng không phải kiểu có kinh tế. Mẹ Tú mới bị tai biến nên gần như kinh tế phụ thuộc vào tiền lương của quán cắt tóc của bố Tú và Tú. Nghe mẹ nói nhiều, cộng thêm khoảng cách xa nảy sinh trống vắng, tôi dần dà cũng suy nghĩ lại và quyết định nói lời chia tay với Tú. Nhưng mãi sau đó 2 năm, chúng tôi mới chính thức dứt điểm khỏi nhau.

Ngay trong dem tan hon, toi da bi chong danh bam dap vi ly do khong ngo

Ảnh minh họa

2 năm sau khi chia tay Tú, tôi cũng nguôi phần nào thì gặp chồng bây giờ. Đúng lúc đó, Tú lại liên hệ lại với tôi nói rằng còn nhớ và yêu tôi lắm. Nhưng anh cũng không thể rời xa gia đình. Mọi thứ lại ùa về khiến tim tôi đau nhói. Tôi chỉ biết nói với Tú rằng, chúng tôi có duyên mà không có phận.

Hôm đi chụp ảnh cưới, thấy tôi nghe điện thoại từ Tú, chồng đã tát tôi một cái đau điếng. Nếu hôm đó tôi không kiềm chế thì chắc chúng tôi sẽ không chụp ảnh cưới được chứ đừng nói gì đến chuyện cưới hỏi. Tôi nhớ trong cơn tức giận, chồng đã văng tục chửi bây với tôi. “Mày chặn số thằng đó ngay cho tao. Mày mà còn liên lạc với nó, tao giết cả lũ”, tôi vẫn nhớ anh ấy đã đe dọa như vậy.

Kể từ hôm đó, tôi chặn số, không liên lạc gì thêm với Tú nữa. Chồng tôi cũng nguôi giận và đám cưới của 2 đứa diễn ra rình rang, không gặp sự cố gì. Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn cảm thấy buồn bã, bất trắc khi lấy anh ấy. Đêm tân hôn có lẽ là đêm cay đắng nhất cuộc đời tôi. Trước kia yêu Tú, tôi và anh đã quan hệ nên khi chồng thấy tôi không còn trinh anh ta đã hành hạ, mắng nhiếc thậm chí đánh tôi đến thâm tím mặt mày.

Chuyến trăng mật đành phải hủy vì nhìn tôi không khác gì bị tai nạn. Tôi chỉ biết khóc chứ không hề giải thích bất cứ câu nào. Tôi nghĩ anh ấy đã không tin tôi nên dù tôi có nói cũng chẳng ích gì.

Suốt mấy ngày nay, tôi chẳng nói gì với chồng. Đêm đến, tôi cũng ôm chăn ra ghế sofa ngủ. Tôi với anh ấy mới cưới chưa được 1 tuần mà anh ấy đã thế này. Tôi không hiểu sau này làm sao tôi có thể chung sống với người chồng vũ phu, ghen tuông, lắm tật xấu như vậy.

Đến nhà bạn trai làm chuyện này, cô gái bị đánh giá là dễ dãi

Lan cứ nghĩ trong cái thời buổi cô gái nào cũng sợ phải sống chung với mẹ chồng thế này thì cô là người có phúc. Nhưng sự thật là... 

Lan và Hùng yêu nhau cũng đã ngót 2 năm. Không ồn ào sướt mướt hay quá nồng nhiệt, đắm say, tình yêu của họ cứ bình lặng mà bằng phẳng trôi đi.

Đọc nhiều nhất

Tin mới