Vừa bưng mâm cơm lên mẹ chồng tôi đùng đùng giận dỗi bỏ về quê?

Mẹ chồng thì bỏ về quê, còn chồng lại quay ra trách tôi bất hiếu. Bà lên chơi có mấy ngày cũng không phụng dưỡng được chu đáo...

Mẹ chồng tôi rất biết cách làm khó con dâu. Ngày xưa, lúc mới về đây, tôi phải chịu cảnh sống chung với mẹ chồng.

Khi đó, cả tôi và chồng đều mới ra trường, làm gì có tiền, công việc cũng chưa ổn định. Lương làm công nhân ở quê thì chỉ 3 cọc 3 đồng. Ấy vậy mà bữa nào mẹ chồng cũng đòi ăn ngon. Mâm cơm phải có ít nhất 2 món mặn, ăn xong phải có hoa quả tráng miệng... Hôm nào chỉ cần ít đi 1 món là y như rằng cả bữa đó mẹ chồng sẽ lườm nguýt tôi, nói tôi chẳng ra gì.

Sau 4 tháng sống chung, tôi tối rầm mặt mũi. Tiền lương của 2 vợ chồng độc chi vào tiền ăn uống đã lẹm gần hết. Thậm chí chúng tôi còn tiêu cả vào tiền tiết kiệm, tiền hồi môn lúc cưới. Đắn đo một tuần, tôi mạnh dạn bàn với chồng xin ra ở riêng rồi lên thành phố làm ăn. Chứ như thế này đến lúc có con cái thì làm gì có tiền mà nuôi chúng.

Chồng tôi đồng ý. Ban đầu xin phép mẹ chồng lên thành phố làm việc, bà mắng chúng tôi xơi xơi. Mẹ chồng bảo ở nhà đất rộng, ruộng vườn có. Chúng tôi cấy lúa, trồng rau, nuôi gà nuôi lợn là cũng đã thừa ăn rồi, cần gì tha hương cầu thực? Song cuối cùng, do chồng tôi cương quyết quá nên bà đành nhượng bộ. Ngày khăn gói lên thành phố, mẹ chồng lườm tôi. Bà nghĩ tôi là người đứng sau "giật dây" chồng.

Lên Hà Nội, tôi được nhận vào làm marketing cho 1 công ty về mỹ phẩm. Còn chồng tôi có bằng kỹ sư công nghệ thông tin nên cũng chẳng khó khăn tìm việc. Sau 3-4 tháng vất vả, chúng tôi bắt đầu có của ăn của để. Thời gian thấm thoắt trôi, đến bây giờ là được 6 năm, vợ chồng tôi đã mua được căn chung cư 70m2. Tuy vẫn còn phải trả góp 1 ít, song có chỗ chui ra chui vào, tôi cũng mừng lắm rồi.

Vua bung mam com len me chong toi dung dung gian doi bo ve que?

(Ảnh minh họa)

Gần 1 tháng nay mẹ chồng tôi lên chơi. Ban đầu, bà bảo chỉ lên mấy ngày thôi vì còn lo lắng việc ở quê. Nhưng khi lên đến đây, bà chẳng có ý định về nữa.

Mẹ chồng bảo lên thăm cháu chứ thực chất tôi biết bà đang dò la xem cuộc sống của vợ chồng tôi thế nào. Thấy nhà cửa khá gọn gàng, sạch sẽ bà ưng lắm. Nhà còn trống 1 phòng (phòng con trai tôi nhưng nó còn nhỏ nên chưa tách ra ở riêng), mẹ chồng nhận luôn là phòng của bà.

Từ hôm lên đây, bà chỉ ăn với ngủ. Buổi chiều thì mẹ chồng xuống tầng 1 tập thể dục hoặc đi buôn chuyện với mấy bà giúp việc nhà hàng xóm...

Hôm kia, ngồi xem phim cùng với nhau, mẹ chồng chép miệng: "Thèm tôm thế nhỉ". Thế là chiều lòng bà, hôm sau tôi gọi điện cho chị bán hải sản ở chợ (chỗ mua quen của tôi) để phần cho 1kg tôm sú. Về đến nhà, tôi cẩn thận lột lớp vỏ tôm rồi rang với thịt. Trong lòng tôi chỉ nghĩ, mẹ chồng lâu lâu mới lên chơi, bà thích ăn gì thì tôi cố gắng nấu nướng. Miễn sao bà vui là được rồi!

Ấy thế nhưng lúc tôi bưng mâm cơm lên, mẹ chồng liền bĩu môi than thở: "Chị chẳng biết nấu món gì ngon hơn à? Nhìn đã không muốn ăn rồi". Tôi ngơ ngác: "Ơ, chẳng phải hôm qua mẹ nói thích ăn tôm thì hôm nay con đã mua về đây rồi ạ".

Thế là bà đập đôi đũa một tiếng chát xuống mâm, khiến thằng bé nhà tôi cũng phải giật thót mình. Rồi mẹ chồng tru tréo: "Tôm này thì ở quê thiếu gì. Bà già này ở quê lên, chưa được ăn tôm hùm bao giờ, muốn con dâu nấu cho 1 bữa vậy mà... Hay chị khinh tôi nghèo hèn, không được ăn những món ấy? Tôi thấy chị hay đăng ăn uống sang chảnh lên mạng lắm, những bữa ấy thì chả hết ối tiền à, thế mà mời mẹ chồng 1 bữa cũng không được...".

Nói xong bà đùng đùng vào phòng, đóng rầm cửa lại. Vợ chồng tôi ở ngoài gọi đến mỏi miệng bà chẳng mở cửa. Thậm chí tôi xuống nước xin lỗi, hứa ngày mai sẽ mua tôm hùm, song mẹ chồng vẫn im thin thít!

Sáng nay lúc tôi mải đưa con đi học, bà đã bắt xe ôm ra bến về quê từ lúc nào. Bây giờ mọi người ở nhà gọi điện lên trách tôi không biết cư xử với mẹ chồng. Bà về quê khóc dữ lắm, nói rằng lâu lâu mới lên chơi mà con dâu cho ăn đạm bạc không nuốt nổi.

Tôi tức anh ách mà giải thích không ai nghe. Đến chồng tôi cũng quay ra trách tôi bất hiếu. Bà lên chơi có mấy ngày cũng không phụng dưỡng được chu đáo... Thật sự quá đau đầu! Tôi đâu biết bà nói thích ăn tôm hùm. Mà những bữa đi ăn tôi đăng lên mạng đều là liên hoan công ty ấy chứ. Vậy mà sự việc thành ra như vậy... Giờ tôi phải làm sao?

Theo Theo Hướng Dương HT/ Nhịp Sống Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)