Lấy phải chồng trẻ là quyết định sai lầm cuộc đời tôi

Lo sợ mất chồng, và con mình sau này khổ nên tôi vẫn luôn cố gắng kìm nén sự thất vọng để luôn dỗ dành Hưng.

Khi tôi viết những dòng này tôi cảm thấy mệt mỏi rã rời, tâm trạng cực kỳ buồn chán, chỉ là muốn viết ra cho nhẹ lòng mà thôi. Đúng, lấy phải chồng trẻ là quyết định sai lầm của cả cuộc đời tôi
Tôi sinh năm 1986, còn chồng tôi tên Hưng sinh năm 1991, 2 vợ chồng cách nhau 5 tuổi. Hồi đó, Hưng mới là người quyết tâm theo đuổi tôi, chứ trong mắt tôi khi đó, Hưng chỉ là một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, còn ngu ngơ nhiều thứ, nói chung là chẳng có điểm gì hấp dẫn cả.
Và rồi mưa dầm thấm lâu, sự kiên nhẫn và quan tâm của chàng trai thua 7 tuổi lại khiến tôi động lòng (Ảnh minh họa)
Và rồi mưa dầm thấm lâu, sự kiên nhẫn và quan tâm của chàng trai thua 7 tuổi lại khiến tôi động lòng (Ảnh minh họa) 
Chúng tôi tình cờ gặp nhau trong buổi sinh nhật cô em họ tôi, nói chuyện và hát karaoke vài bài rồi Hưng cảm mến tôi lúc nào không hay. Có thể sự sâu sắc của tôi khiến Hưng cảm thấy tôi có sự khác biệt lớn với những cô bạn gái nóng bỏng nhưng có phần hời hợt mà cậu vẫn quen.
Thời gian đầu, khi chồng quyết tâm tán tôi còn phải tránh như tránh tà vì sợ bạn bè, đồng nghiệp mình biết lại trêu trọc. Hưng điều tra cho bằng được số điện thoại, nick facebook, nick zalo, địa chỉ nhà, địa chỉ công ty là tấn công trực diện trên mọi mặt trận. Nhiều khi tôi phải cố gắng đi làm thật sớm, về nhà thật muộn để cắt bằng được đuôi mà vẫn không ăn thua.
Con trai mà, bản năng chinh phục thường rất lớn, sau một thời gian né tránh, thay đổi toàn bộ giờ giấc, sinh hoạt thì tôi cảm thấy bực bội và quyết định nói thẳng những lời lẽ có phần khá gay gắt nhưng chẳng lay chuyển được tình cảm mù quáng của Hưng lúc đó. Tôi không lảng tránh nữa mà đối xử với Hưng như kiểu người dưng, nước lã. Thậm chí, mấy anh làm cùng phòng tôi còn gặp để cảnh cáo Hưng mấy lần nhưng có vẻ chả xi nhê gì.
Và rồi mưa dầm thấm lâu, sự kiên nhẫn và quan tâm của chàng trai thua 7 tuổi lại khiến tôi động lòng, nhất là vào cái ngày đen tối khi tôi mắc lỗi nặng, bị sa thải, trên đường về tôi như người mất hồn và gây tai nạn, ngã xe khi túi không còn một đồng. Chính lúc đó, Hưng xuất hiện, giải quyết ổn thỏa vụ va chạm, đền bù cho người kia, mang xe của tôi đi sửa và xách tôi đi ăn.
Biết tôi bị sa thải và từ ngày mai thành kẻ thất nghiệp nhưng Hưng chả lấy thế làm phiền lòng, chỉ an ủi tôi và pha những câu chuyện hài hước nhằm vực cái tinh thần đang rớt đáy của tôi. Trong suốt khoảng thời gian tôi chưa tìm được công việc mới thì Hưng luôn đồng hành cùng tôi. Nhiều lúc tôi cũng thấy ngạc nhiên vì sao Hưng lại phải tán một cô gái già như tôi khi cậu ta vẫn có công việc ổn định kiếm được tiền, không nhiều nhưng cũng chả ít, cũng cao to, ưa nhìn chứ không xấu.
Khi cả 2 quyết định làm đám cưới là khi gia đình tôi phản đối quyết liệt bởi lo tình cảm Hưng dành cho tôi chỉ là nhất thời, thoáng qua, rồi tôi sẽ nhanh chóng bị bỏ rơi thôi khi mà phụ nữ thì nhanh già hơn đàn ông. Tôi sẽ chẳng đủ sức để níu chân nổi Hưng.
Mẹ tôi khóc lên khóc xuống, ngăn cản quyết liệt bởi ngay từ đầu bà tinh ý nhận ra tính cách chúng tôi quá khác biệt và thực sự chúng tôi sinh ra không phải là dành cho nhau.
Lấy nhau được một thời gian, tôi phải quen với việc Hưng thích đi chơi, thích tụ tập bạn bè, thích vui hơn là thích ngồi nhà, trong khi tôi lớn hơn nên đến cái tuổi chỉ thích ở nhà nằm đắp chăn xem tivi. Mấy lần rủ tôi đi chơi không được thì Hưng tự xách xe đi chơi một mình. Tuần chắc ra ngoài chơi hết 5 ngày và thường về rất khuya.
Mà cũng phải nói rằng trước khi cưới tôi cũng đã tìm được công việc mới phù hợp với mức lương cao hơn gấp đôi lương chỗ cũ, cơ hội thăng tiến cũng nhiều hơn. Công việc ngốn nhiều sức lực nên về nhà chỉ muốn được nghỉ ngơi. Nhiều lúc tôi cứ phải năn nỉ Hưng ở nhà ăn món ăn tôi nấu.
Thời gian đầu Hưng còn nể mặt tôi chứ càng về sau thì tôi có năn nỉ mấy Hưng cũng đi. Lương Hưng thua tôi nhưng lại hay tiêu sài hoang phí, cậu ấy có thể mua một cái áo khoác tầm 3, 4 triệu là quá thường tình, uống café cũng phải chọn chỗ sang chảnh để uống nên dù có đưa lương cho tôi thì số cậu ấy xin lại để tiêu hằng ngày cũng nhiều hơn khoản đã đóng.
Đỉnh điểm là khi mang bầu, tôi đi ra đi vào trong nhà như một chiếc bóng. Lúc này, trong mắt Hưng tôi chẳng còn gì để níu kéo được bước chân hay trái tim của cậu ấy khi béo lên đến 20kg, thân hình sồ sề. Tôi cũng chẳng đáp ứng được cho Hưng trong chuyện đấy, mà có muốn đáp ứng cũng không được vì nhìn thân hình tôi Hưng cũng thấy mất hứng thú.
Lo sợ mất Hưng, và con mình sau này khổ nên tôi vẫn luôn cố gắng kìm nén sự thất vọng để luôn dỗ dành Hưng để Hưng có thể ở nhà với tôi nhiều hơn và nhận thức được rằng cậu ấy sắp được làm bố nhưng có vẻ chẳng ăn thua. Tôi còn phải nhờ đến sự tư vấn của cả bác sỹ tâm lý để tránh bị trầm cảm sẽ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng.
Và bây giờ, khi con tôi sinh ra mới được gần 1 tháng mà tôi đang cảm thấy mình mệt mỏi quá rồi. Nhìn con ngủ say mà nước mắt tôi cứ không ngừng rơi. Mang tiếng có chồng mà cũng như không. Hưng đi biền biệt, thậm chí biết ngày tôi sinh cậu ấy cũng không về nhà để đưa tôi đến bệnh viện, phải nhờ đến vợ chồng hàng xóm bên cạnh. Tôi không dám hé răng một lời với bố mẹ ruột vì sợ ông bà sẽ buồn. Con tôi được gần 1 tháng mà nó mới chỉ được gặp bố có 2 lần.
Biết tôi bị đối xử như thế này chắc chắn mẹ tôi sẽ không chịu nổi mà bà thì đang bị cao huyết áp nên tôi không muốn ảnh hưởng đến sức khỏe bà. Tôi cứ cắn răng chịu đựng. Thuê người giúp việc để đỡ đần thêm. Bà giúp việc đến nhà tôi ở 1 tuần còn tưởng tôi là mẹ đơn thân nữa.
Giờ tôi mệt mỏi quá rồi, tôi biết chúng tôi sẽ không thể chung sống hạnh phúc được, nhất là khi trong suốt thời gian tôi mang thai và sinh con, chăm con, Hưng đã ra ngoài cặp bồ không phải 1 lần mà là rất nhiều lần.
Lắm lúc tôi bị stress quá, không kiềm chế nổi cảm xúc mà gào khóc nấc ầm ĩ cả dãy hành lang khiến hàng xóm phải chạy sang xem có chuyện gì. Nếu ngày xưa tôi chịu nghe lời mẹ thì chắc chắn tôi đã không phải sống trong đau đớn, dằn vặt như bây giờ.

Cách làm thịt ngâm nước mắm cuốn bánh tráng cho mâm cơm Tết

Thịt ngâm nước mắm cuốn bánh tráng là món ăn dễ làm nhưng lại cực kỳ thơm ngon, lạ miệng thích hợp để bạn chiêu đãi người thân và bạn bè trong những ngày Tết sắp đến.

Vào những ngày Tết, các chị em nội trợ bận rộn nấu đủ thứ các món ăn khác nhau để cho mâm cơm ngày đầu năm thật đặc biệt. Tuy nhiên, những món ăn truyền thống như thịt kho hột vịt, canh khổ qua... khiến bạn cảm thấy ngán cũng như mất khá nhiều thời gian để chế biến.

Sự thật phơi bày sau ngày cưới khiến tôi sốc nặng

Tôi đứng hình khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Tại sao họ đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm gì nên tội mà phải nhận sự đối xử tàn nhẫn như thế này?

Tôi không phải là một cô gái xinh đẹp. Tuy không quá tự ti với ngoại hình của mình nhưng ngay từ thời thiếu nữ tôi đã biết nhan sắc của mình kém hơn các bạn. Khi những bạn đồng trang lứa khác luôn nhận được những món quà, những lời tán tỉnh, hâm mộ thì tôi luôn lẻ loi một mình. Đã từng rất buồn, rất tủi thân vì kém sắc, nhưng dần dần tôi nhận ra, nhan sắc không phải là tất cả. Chính vì thế tôi cố gắng học tập thật tốt, cố gắng phấn đấu tham gia năng nổ các hoạt động trường lớp.

Phó thác chuyện chọn người gửi gắm cả đời cho dì, cô gái nhận quả đắng

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Loan năm nay 27 tuổi, là một cô gái không quá xinh đẹp nên Loan luôn tự ti về ngoại hình của mình. Vẫn có một số chàng trai tán tỉnh Loan, nhưng cô luôn ôm tâm lí rằng: “Minh xấu xí như thế, làm gì có ai thật lòng yêu. Người ta chỉ đang trêu đùa mình thôi". Chính vì thế nên suốt 4 năm đi học đại học, rồi mấy năm ra trường đi làm, Loan vẫn lẻ bóng. Ông bà, bố mẹ rồi cô dì chú bác sổt ruột khi bằng tuổi Loan, con người ta có đứa đã học lớp 1 rồi nên suốt ngày giục giã Loan lấy chồng. Mẹ cô thì có một bài ca mãi:

- Mày không nhanh nhanh lấy chồng đi, tính làm bà cô nhà này sao?

- Vầng. Con tính làm bà cô đấy, thế nên mẹ đừng có mong con lấy chồng nữa.

- Mày còn bướng bỉnh cái nỗi gì. Cái Linh nó sắp đẻ đứa thứ ba rồi đấy. Mày thì đến người yêu cũng không thấy mặt mũi đứa nào.

- Cái Linh nó đẹp như thế, lấy chồng sớm là phải. Ai bảo mẹ đẻ con ra xấu xí làm gì, mẹ đẻ con đẹp một tí thì con cũng lấy chồng lâu rồi.

- Mày lại còn trách tao đẻ mày xấu nữa? Cái Hiền nó còn xấu gấp vạn mày, sao nó cũng vẫn lấy được chồng đấy thôi?

Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa).
Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa). 
Cãi nhau với mẹ vấn đế này luôn làm Loan thấy chán nản. Đứa bạn thân của cô khuyên:

- Thôi mày đừng có suốt ngày tự ti về vẻ ngoài của mình đi. Tuổi trẻ yêu nhau vì nhan sắc nên mày tự ti thì cũng coi như là có lí do. Nhưng giờ có tuổi rồi, đàn ông người ta lấy vợ cũng đâu hẳn vì sắc đẹp. Cùng lắm là mày kiếm người xấu xấu một tí nhưng tốt bụng, có chút điều kiện, thế là được.

Nghe cô bạn thân khuyên nhủ nhiều lần, Loan cũng quyết định nghĩ thoáng ra. Do đó, khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý. Dì Loan hỏi:

- Thế cháu thích kiểu đàn ông như nào? Dì có quen mấy mối cũng được lắm, công an, kĩ sư, ngân hàng,...đều có cả. Quan trong là cháu thôi!

- Dạ cháu thì thế nào cũng được, chỉ cần anh ấy hiền lành, tốt tính và chịu khó làm ăn thôi.

- Ừ, thế trước gì cứ làm mai cho cháu anh Kĩ sư công trình này nhé. Anh này tên Tuấn, 32 tuổi nhưng nhát gái nên đến giờ vẫn chưa lấy vợ. Công việc ổn định, lương cao, tính tình cũng tốt. Đặc biệt là anh này không biết uống rượu uống bia gì nên cháu cứ yên tâm. Thế cuối tuần này dì dẫn nó xuống cho hai đứa gặp nhau nhé!

Rồi Loan và Tuấn cũng gặp gỡ tìm hiểu nhau. Tuấn luôn thể hiện là người đàn ông mẫu mực, có phép tắc khiến Loan cảm thấy con người anh khá tốt. Đặc biệt, anh không bao giờ động đến rượu, dù có đến ăn cơm nhà Loan và bị mọi người trong nhà Loan ép uống nhưng anh nhất quyết không động đến giọt rượu nào. Tuy nhiên, vì anh khéo miệng nên mọi người trong nhà cũng bỏ qua, thậm chí còn mừng cho Loan vì Tuấn không biết rượu chè gì.

Sau 2 tháng tìm hiểu, Loan đồng ý lấy Tuấn với lí do tuổi của cả hai cũng không còn nhỏ, bố mẹ gia đình hai bên đã rất mong có cháu bế. Gia đình Loan mừng lắm, cuối cùng cũng tống khứ được quả bom nổ chậm đi.

Ngày cưới, Loan xúng xính váy áo cô dâu, còn Tuấn lịch lãm trong bộ vest chú rể. Bạn bè người thân đều chúc mừng cho hạnh phúc của Loan. Loan thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì cũng thoát khỏi nỗi khổ “ế”.

Ngày cưới là ngày trọng đại, thế nên chú rể không thể tránh khỏi việc bị chúc rượu, cho dù có khéo miệng đến đâu thì Tuấn cũng không thể từ chối. Ban đầu Tuấn còn trách hết sức có thể việc uống rượu, nhưng sau vài chén, anh bắt đầu quậy tưng bừng. Ai mời cũng uống. Loan và mọi người trong gia đình cô bất ngờ khi thấy Tuấn cứ chén này chén khác uống như nước lã. Càng uống, mặt Tuấn càng đỏ bừng, lời nói ra càng lúc càng mất kiểm soát, khóc khóc cười cười như tên bợm rượu. Thậm chí, anh còn cởi phăng giày tây, tất và cà vạt ra, đi chân đất. Nhìn bộ dạng anh như vậy, Loan sốc nặng. Cuối cùng, cô và mọi người phải dùng hết sức lực lôi anh vào phòng trong khóa cửa nhốt anh lại.

Những tưởng chỉ hôm đám cưới anh quá chén nên mới như vậy, nhưng cuộc sống của Loan sau đó luôn tràn ngập hình ảnh Tuấn bét rượu. Sau ngày cưới, Tuấn chẳng kiêng dè rượu chè như trước mà cứ có dịp là anh lại uống tới bến đến say khướt, còn không có dịp thì trong người lúc nào cũng hơi rượu bốc cao.

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Đọc nhiều nhất

Tin mới