Gọi điện bảo chồng về ăn cơm, bạn anh nói một câu tôi uất ức

Tôi gọi điện, bảo chồng về ăn cơm, tôi đang đợi cơm và sẽ không ăn nếu như anh không về. Đáp lại, bạn thân của chồng nói một câu mà lòng tôi tê tái.

Vợ chồng tôi sống với nhau được 2 năm nhưng tình cảm càng lúc càng nguội lạnh. Trước đây, chồng tôi còn ở nhà ăn cơm, chủ nhật đưa vợ đi chơi. Nhưng sau chuyện tôi lấy vàng cưới cho anh trai xây nhà, chồng tôi cáu ra mặt, cũng không còn muốn ở nhà với vợ nữa. Dù tôi giải thích rất nhiều, nói rằng tôi chỉ cho anh trai vay lúc anh ấy cần gấp thôi. Vậy mà chồng vẫn nói tôi không tôn trọng anh ấy, cho vay suốt cả năm mà anh ấy không hề hay biết. Tôi biết đó là lỗi của mình nên đã hạ mình xin lỗi chồng và mong anh cho anh trai mình thêm thời gian để trả nợ. 

Sau đó, chồng tôi không thích về nhà ăn cơm tối với vợ mà chỉ thích đi nhậu nhẹt hoặc ăn cơm ở nhà bạn bè. Tôi đã tìm đủ mọi cách, từ việc ngọt nhẹ gọi anh về đến việc nhờ bố mẹ 2 bên can thiệp. Tôi còn chủ động tham gia một khóa học nấu ăn để cải thiện tài bếp núc của mình, nấu những món ăn ngon nhằm giữ chân chồng ở nhà. Nhưng tình hình chỉ cải thiện vài ngày rồi đâu lại vào đó.

Tôi hay nói với chồng, bảo vợ chồng đi làm cả ngày, tối về mới có dịp gần gũi, tâm sự với nhau. Nếu như anh để tôi cô đơn mãi thế này thì tôi thà ly hôn còn hơn. Anh ấy lại trách tôi lắm lời, lúc nào cũng ca thán, càm ràm, rồi lôi chuyện cũ ra để đay nghiến tôi (vì anh tôi vẫn chưa trả vàng) nên anh ấy không muốn về nhà nữa.

Tuần trước, sau một trận cãi vã, tôi bỏ nhà về nhà mẹ đẻ ở. Chồng tôi đến tìm 1 lần nhưng tôi không về. Lúc đó, tôi còn có ý định ly hôn vì không thể chịu đựng nổi cuộc sống gia đình nặng nề. Nhưng bố mẹ khuyên tôi nên về, vợ chồng nói chuyện thẳng thắn với nhau để xem anh ấy có thay đổi không? Nghe lời bố mẹ, tôi tự thu dọn đồ đạc về lại nhà riêng và cũng nhắn tin báo cho chồng.

Để làm lành, tôi còn nấu một bữa cơm thật ngon, mua vài lon bia để tối vợ chồng nhâm nhi, trò chuyện làm lành. Nhưng tôi đợi mãi, đến 8 giờ tối mà chồng vẫn không về. Gọi điện cho anh, tôi hỏi khi nào anh mới chịu về nhà, lần này tôi sẽ đợi anh về mới ăn cơm. Tôi không ngờ, người nghe máy lại là bạn thân của anh. Anh ta đáp một câu mà tôi đau điếng: "Ủa, tưởng bỏ đi là đi luôn, còn mặt mũi để về à? Lấy vàng về đi rồi thằng Minh nó về nhà ăn cơm với cô".

Tôi tắt máy, cảm giác uất ức dâng lên tận cổ. Tôi đã chủ động xuống nước trước, tại sao chồng vẫn không chịu về nhà với vợ? Tại sao anh ấy còn kể cho bạn bè nghe để họ nhắc lại chuyện cũ, đay nghiến làm tôi tổn thương? Tôi có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa không mọi người? Hay tôi phải đòi cho bằng được số vàng cho anh trai vay thì chồng tôi mới chịu tha lỗi cho vợ. Trong khi anh trai tôi vẫn còn đang nợ nần khắp nơi, phận làm em gái, sao tôi có thể mở miệng đòi vàng đây? 

Chồng muốn bỏ 2 con lại để cùng vợ đi nước ngoài

Nghe dự tính của chồng mà tôi hoang mang. Như thế thì chúng tôi quá vô trách nhiệm với con.

Dù có 2 bằng đại học và thông thạo ngoại ngữ nhưng sau khi sinh con, tôi vẫn xin nghỉ làm ở nhà trông con nhỏ. Tôi sinh đôi nên việc chăm con đã chiếm hết thời gian hàng ngày. Vì thế, kinh tế trong nhà phụ thuộc hoàn toàn vào đồng lương chỉ hơn 10 triệu của chồng tôi. Cũng may, anh là người tâm lý, chưa bao giờ lấy việc vợ ở nhà chăm con để dằn vặt vợ. Tháng nào chồng cũng đưa hết tiền lương cho tôi trong sự vui vẻ. Tôi biết ơn anh vì điều này lắm.

Chong muon bo 2 con lai de cung vo di nuoc ngoai

Em chồng hỏi vay 700 triệu nhưng tôi không muốn giúp vì quá thất vọng

Biết gia đình tôi có điều kiện nên mẹ chồng gợi ý giúp đỡ vợ chồng em út. Thế nhưng tôi không thể chấp nhận được cách trả ơn của em ấy.

Trong số 4 anh em, có lẽ gia đình tôi là khá giả nhất, vì thế vợ chồng tôi rất hiểu trách nhiệm của bản thân. Những lúc anh em trong nhà ai có khó khăn gì, chúng tôi sẵn sàng ra tay giúp đỡ.

Tuần vừa rồi, về quê chơi, mẹ kể chuyện Hữu - em út, làm nhà còn thiếu 700 triệu nữa nhưng không vay đâu được. Hữu định mang sổ đỏ đi cầm cố vay tiền ngân hàng trả tiền làm nhà nhưng bố mẹ chồng can ngăn. Bởi em dâu ở nhà nuôi con không có thu nhập, một mình Hữu đi làm chỉ đủ nuôi gia đình. Nếu hàng tháng phải trả lãi ngân hàng thì lấy tiền đâu mà sống. Mẹ bảo chúng tôi có điều kiện cố gắng giúp vợ chồng em ấy vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Đọc bài văn của con gái, tôi quyết định tìm mẹ cho con

Tôi không có ý định kết hôn vì tôi thích cuộc sống độc thân.

Tuy 35 tuổi, tôi vẫn không có ý định kết hôn dù cuộc sống, kinh tế, công việc đều đã ổn định. Bố mẹ cũng hối thúc nhiều, đôi khi còn gây áp lực, giới thiệu người này người kia cho tôi tìm hiểu để tôi lấy vợ nhưng tôi vẫn không muốn. Cách đây 7 năm, trong một lần đi làm từ thiện, tôi đã nhận một bé gái sơ sinh làm con nuôi. Một tay tôi ôm ấp, chăm bẵm con bé và thương con bé như con gái ruột thịt của mình. Con không có cha mẹ ruột nên tôi dùng tất cả tình thương yêu để bù đắp thiệt thòi cho con.

Doc bai van cua con gai, toi quyet dinh tim me cho con

Đọc nhiều nhất

Tin mới