Chị gái lấy chồng đại gia nhưng cả năm chỉ về 2 lần

Sau khi kết hôn, chị gái và anh rể tôi gần như mất tích. Thậm chí, bố mẹ tôi chủ động gọi điện hỏi thăm mà anh thì không thèm nghe, chị thì ậm ừ rồi tắt máy.

Mẹ tôi sinh được 4 người con, 3 gái - 1 trai. Trong đó, chị cả của tôi là người xinh đẹp hơn cả, xinh xuất sắc tới mức ai liếc qua cũng phải xuýt xoa khen ngợi. Từ thời chị học cấp 2 đã rất nhiều người trồng cây si trước cổng. Dạo đó bố tôi phải nuôi chó để... đuổi họ đi.

Tới năm chị học cấp 3, lần nào học về cặp cũng đầy thư tình, nhưng chị không bao giờ đọc. Chị ném hết cho tôi muốn xử lý sao tùy ý, và tôi toàn cho thằng út gấp máy bay. Bố tôi cấm tiệt không cho chị yêu, chị cũng vâng dạ nghe lời. Chị là thế, rất hiền, nghe lời, và coi trọng gia đình.

Rồi khi chị đi học đại học, lúc này bố mẹ không quản được nữa, nhưng luôn gọi điện ra căn dặn: "Con xinh như thế thì cố mà kiếm lấy tấm chồng tử tế, tốt nhất là có sẵn nhà, sẵn xe để bố mẹ không cần phải lo lắng. Nhà mình không giàu có gì, con là chị cả cần có trách nhiệm với các em..."

Không biết có phải vì thế không mà chị luôn đặt mục tiêu phải là những anh chàng giàu có thì mới yêu. Tôi nhớ mãi, một lần duy nhất thấy chị khóc đó là hủy kết bạn với 1 anh chàng trên Facebook. Tôi hỏi tại sao, chị bảo vì anh ấy chẳng có gì ngoài tình yêu dành cho chị.

Rồi sau đó, tôi chỉ thấy chị giới thiệu với cả nhà những thanh niên ưu tú, giàu có. Bố mẹ tôi có vẻ khá hài lòng. Nhưng chuyện tình của chị chẳng bao giờ bền lâu, cứ được vài tháng chị lại đổi một người mới.

Tới khi chị ra trường, mới vài tháng chị đã về nhà bằng chiếc ô tô tiền tỷ, rồi anh chàng kia đã xin bố mẹ cho cưới. Cả nhà tôi sốc... Nhưng chị chỉ vào phần bụng đã nhô lên, khoảng 2 tháng rồi thì bố mẹ tôi tái mặt, miễn cưỡng đồng ý. Song toàn bộ chi phí tổ chức đám cưới linh đình sau đó đều do anh rể tôi đài thọ nên bố mẹ sung sướng lắm, đầy tự hào với họ hàng.

Chồng của chị gái tôi là một thiếu gia giàu có thực sự. Đám cưới xong, anh ấy mời gia đình tôi đi du lịch 1 chuyến, ở resort 5 sao, ăn uống sang trọng, mua sắm tẹt ga... Không chỉ thế, anh còn cho bố mẹ tôi một sổ tiết kiệm 200 triệu, rồi mua thêm đủ thứ trong nhà.

Chi gai lay chong dai gia nhung ca nam chi ve 2 lan

Ảnh minh họa.

Nhưng sau đó thì không có sau đó nữa! 2 tháng sau kết hôn, anh chị gần như không liên lạc về. Cả tuần mẹ tôi gọi lên được lần thì chị chỉ ậm ừ vài câu rồi nói bận. Anh rể tôi thậm chí còn chẳng thèm nghe điện thoại của người nhà vợ. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, vừa hoang mang, vừa bực bội.

Bố mẹ tôi thì chống chế, chắc anh chị quá bận. "Nó làm chủ mấy công ty như thế, bận rộn kinh doanh làm gì có thời gian mà cà kê với con. Chị con thì còn đang bầu bí, rồi còn đi làm, con đừng làm phiền chúng nó nữa. Hơn nữa, chị con vẫn gửi tiền về mà".

Nhưng đáng nói, tới ngày chị tôi sinh, chị cũng chỉ gọi điện về báo chứ không có ý định mời mọi người lên thăm. Chị kết hôn gần 1 năm mà gia đình tôi chỉ được bước vào ngôi biệt thự ấy đúng 1 lần!

Bố mẹ tôi lo lắng ngỏ ý đón chị về thì chị nửa đùa nửa thật bảo: "Gia đình nhà giàu họ giữ cháu lắm! Bố mẹ không cần lo đâu."

Cứ như thế, hơn 1 năm trời kể từ ngày chị gái tôi lấy chồng nhưng chị chỉ về thăm nhà được 2 lần. Còn cháu ngoại, gia đình tôi chỉ được biết mặt qua những tấm ảnh, chưa một lần được ẵm bế. 

Không thể chịu nổi cảnh này, tôi quyết định tới tận nơi để gặp anh chị để dạy dỗ một bài học vì bỏ bê gia đình, bất hiếu...

Ngày tôi tìm tới, căn biệt thự mà chị nói là nhà chồng thì kín cổng cao tường. Bấm chuông một hồi cũng chẳng có ai mở, tôi đành tìm một chỗ râm mát để ngồi. Sau vài tiếng chờ đợi, tôi cũng thấy chị bước xuống từ một chiếc xe hơi, bên cạnh là người đàn ông rất già, ông ta ôm eo chị rất tình tứ.

Tôi vội vàng lao ra chặn, nhưng người lái xe của họ bất chợt chặn lại, phải tới khi chị tôi lên tiếng người đó mới lùi lại. Tôi hoang mang lắm, không hiểu sao anh rể điển trai, trẻ trung của mình lại biến thành 1 ông lão già hơn cả bố tôi thế này? Còn cháu tôi đâu? Đứa trẻ đâu?

Chị gái tôi ghé tai nói gì đó, người đàn ông kia đồng ý cho chị đi. Lúc này, chị mới rơm rớm nước mắt cầu xin tôi đừng kể với bố mẹ. "Đám cưới là giả, anh chồng đại gia cũng là giả. Chị làm gì có diễm phúc ấy... Chị không mặt mũi nào gặp mọi người, chị thật dơ bẩn. Chị... Giờ chị chỉ mong có tiền để cho bố mẹ, lo cho các em thôi, em đừng hỏi gì, cũng đừng nói gì với ai nhé!"

Nhìn chị gái khóc nấc lên, tôi hiểu ra tất cả. Hóa ra đây chỉ là một màn kịch chị ấy dựng lên khiến bố mẹ tin tưởng. Nhưng tôi không hiểu nổi tại sao chị gái phải hy sinh hạnh phúc của mình để kiếm tiền, nhà tôi nghèo nhưng tới mức chị phải đi làm cái việc đáng xấu hổ này?

Tôi hiện giờ vừa thương chị, cũng vừa thấy ghê tởm người chị của mình. Tôi thật sự rất bối rối, có nên nói với bố mẹ hay không, vì đó là cách tốt nhất để chị "hoàn lương".

Ngay trong đêm tân hôn, tôi đã bị chồng đánh bầm dập vì lý do không ngờ

Đến với chồng do mai mối nên từ lúc quen đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng. Cũng chưa muốn kết hôn nhưng có lẽ duyên số nên chúng tôi đành bó buộc vào nhau.

Tôi năm nay 28 tuổi, mới kết hôn được một tuần nhưng có lẽ tôi có chết cũng không bao giờ quên được trận đánh bầm dập của chồng đêm tân hôn. Tôi quen chồng qua sự giới thiệu của một chị đồng nghiệp. Từ lúc yêu đến cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng nhưng có lẽ do duyên số nên mặc dù không thích chồng lắm tôi vẫn quyết định cưới.

Trước chồng, tôi từng có sinh viên với Tú suốt 6 năm trời. Lúc Tú mới ngỏ lời tìm hiểu, tôi đã nghĩ rằng tôi và Tú không thể bên nhau lâu vì Tú quê ở Huế, tôi quê ở tận Lào Cai. Bố mẹ tôi nhất định sẽ không cho tôi làm dâu ở một nơi xa như vậy. Huống chi tôi là con gái độc tôn của ông bà.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tôi và Tú lại hợp nhau đến từng chút một. Càng yêu, càng hiểu nhau, tôi và Tú đều quấn lấy nhau không rời. Chúng tôi đã có một đẹp cho đến ngày cả 2 cùng tốt nghiệp.

Sau khi tốt nghiệp, Tú ngỏ ý muốn đưa tôi về lập nghiệp. Trong khi đó, bố mẹ đã có một chân chắc chắn ở quê cho tôi. Mẹ tôi lo lắng cho tôi đến hao mòn cả người. Bà liên tục phân tích nếu tôi ở xa gia đình thì thế nào, ra sao, tủi thân...

Chưa kể nhà Tú cũng không phải kiểu có kinh tế. Mẹ Tú mới bị tai biến nên gần như kinh tế phụ thuộc vào tiền lương của quán cắt tóc của bố Tú và Tú. Nghe mẹ nói nhiều, cộng thêm khoảng cách xa nảy sinh trống vắng, tôi dần dà cũng suy nghĩ lại và quyết định nói lời chia tay với Tú. Nhưng mãi sau đó 2 năm, chúng tôi mới chính thức dứt điểm khỏi nhau.

Ngay trong dem tan hon, toi da bi chong danh bam dap vi ly do khong ngo

Ảnh minh họa

2 năm sau khi chia tay Tú, tôi cũng nguôi phần nào thì gặp chồng bây giờ. Đúng lúc đó, Tú lại liên hệ lại với tôi nói rằng còn nhớ và yêu tôi lắm. Nhưng anh cũng không thể rời xa gia đình. Mọi thứ lại ùa về khiến tim tôi đau nhói. Tôi chỉ biết nói với Tú rằng, chúng tôi có duyên mà không có phận.

Hôm đi chụp ảnh cưới, thấy tôi nghe điện thoại từ Tú, chồng đã tát tôi một cái đau điếng. Nếu hôm đó tôi không kiềm chế thì chắc chúng tôi sẽ không chụp ảnh cưới được chứ đừng nói gì đến chuyện cưới hỏi. Tôi nhớ trong cơn tức giận, chồng đã văng tục chửi bây với tôi. “Mày chặn số thằng đó ngay cho tao. Mày mà còn liên lạc với nó, tao giết cả lũ”, tôi vẫn nhớ anh ấy đã đe dọa như vậy.

Kể từ hôm đó, tôi chặn số, không liên lạc gì thêm với Tú nữa. Chồng tôi cũng nguôi giận và đám cưới của 2 đứa diễn ra rình rang, không gặp sự cố gì. Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn cảm thấy buồn bã, bất trắc khi lấy anh ấy. Đêm tân hôn có lẽ là đêm cay đắng nhất cuộc đời tôi. Trước kia yêu Tú, tôi và anh đã quan hệ nên khi chồng thấy tôi không còn trinh anh ta đã hành hạ, mắng nhiếc thậm chí đánh tôi đến thâm tím mặt mày.

Chuyến trăng mật đành phải hủy vì nhìn tôi không khác gì bị tai nạn. Tôi chỉ biết khóc chứ không hề giải thích bất cứ câu nào. Tôi nghĩ anh ấy đã không tin tôi nên dù tôi có nói cũng chẳng ích gì.

Suốt mấy ngày nay, tôi chẳng nói gì với chồng. Đêm đến, tôi cũng ôm chăn ra ghế sofa ngủ. Tôi với anh ấy mới cưới chưa được 1 tuần mà anh ấy đã thế này. Tôi không hiểu sau này làm sao tôi có thể chung sống với người chồng vũ phu, ghen tuông, lắm tật xấu như vậy.

Gục ngã khi phát hiện nửa đêm chồng ra nghĩa trang ngủ, sáng lại về ôm vợ

Tầm 12 giờ đêm, chồng tôi bắt đầu thức giấc. Anh đi ra ngoài, nhân cơ hội ấy, tôi đã bám theo anh.

Khi gõ những dòng này, tay chân tôi vẫn còn run lẩy bẩy. Người chồng mà tôi sống cùng, người đàn ông tôi yêu suốt 1 năm qua, tại sao lại khiến tôi thấy xa lạ và mơ hồ thế này?

Tôi đến với chồng cách đây 1 năm. Sau khi yêu nhau, tôi được biết chồng tôi đã từng yêu một cô gái. Họ yêu nhau mấy năm trời, thậm chí còn tính đến chuyện đám cưới. Số phận trêu ngươi, cô người yêu của chồng tôi bị tai nạn qua đời.

Về sau, mỗi lần tôi nhắc đến người yêu cũ là chồng tôi lại gạt đi, anh bảo đó là quá khứ và xin tôi đừng khiến anh thêm đau lòng. Lúc đó tôi còn tự trách mình vô duyên vì tò mò với người đã khuất. Kể từ lần ấy, tôi không còn thắc mắc gì về chuyện tình cảm của họ.

Chúng tôi kết hôn, được hai bên bố mẹ cho tiền để mua một căn chung cư. Với số tiền đó, chúng tôi dư sức mua được căn chung cư nội thành, lại thuận tiện đi lại. Vậy mà chồng tôi không nghe. Anh khăng khăng đòi mua nhà ở ngoại thành, đã vậy còn xa chỗ làm của cả hai chúng tôi.

Guc nga khi phat hien nua dem chong ra nghia trang ngu, sang lai ve om vo
Thấy tôi không đồng ý, chồng tôi ra sức thuyết phục vợ. (Ảnh minh họa) 
Thấy tôi không đồng ý, chồng tôi ra sức thuyết phục vợ. Anh bảo ở ngoại thành chi phí không đắt đỏ, không khí trong lành, mà bây giờ chúng tôi nên tiết kiệm một khoản tiền chứ không nên phung phí hết tiền bố mẹ đã cho. Chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại thấy có lý. Vì thế, chúng tôi quyết định chọn căn nhà ở khu chung cư xa trung tâm thành phố.
Tôi bắt đầu phát hiện chồng mình có biểu hiện lạ cách đây nửa tháng. Tôi kết hôn đã được 1 tháng. Nhưng vì có thai trước nên hiện tại cái thai của tôi đang ở tháng thứ 3. Đợt này tôi thường xuyên phải dậy đi tiểu đêm. Điều kỳ lạ là đêm nào tỉnh dậy tôi cũng không thấy chồng đâu. 1 tuần, rồi 2 tuần đều như vậy, tôi ra ban công và phòng đọc cũng không thấy chồng nên bắt đầu sinh nghi. Tôi còn nghĩ vì mình không đáp ứng đủ nhu cầu sinh lý nên chồng mới ra ngoài ngoại tình để giải tỏa.
Tối ấy, tôi lên giường và giả vờ ngủ như mọi ngày. Tầm 12 giờ đêm, chồng tôi bắt đầu thức giấc. Anh đi ra ngoài, nhân cơ hội ấy, tôi đã bám theo anh. Chồng tôi rảo bước nhanh đến khu nghĩa trang gần chỗ chúng tôi ở. Tôi lạnh toát sống lưng khi thấy chồng bước vào nơi ấy giữa đêm. Nhưng sự tò mò vẫn thôi thúc, tôi theo anh cho đến khi anh dừng chân lại một ngôi mộ. Rồi anh thắp nến và nằm xuống cạnh ngôi mộ ấy.
Guc nga khi phat hien nua dem chong ra nghia trang ngu, sang lai ve om vo-Hinh-2
Điều kỳ lạ là đêm nào tỉnh dậy tôi cũng không thấy chồng đâu. (Ảnh minh họa) 

Đó là mộ người yêu cũ của chồng tôi. Tôi nhận ra vì đã từng thấy ảnh chồng mình và cô ấy trên facebook. Chân tôi như khuỵu xuống khi biết sự thật phía sau mọi chuyện. Và tôi đã lờ mờ đoán ra được, tại sao chồng tôi thích ở khu chung cư ngoại thành này đến vậy. Thì ra anh muốn gần người yêu cũ của mình. Thì ra đêm nào anh cũng ra ngủ bên mộ cô ấy và lẻn về nhà lúc tờ mờ sáng để tôi không phát hiện.

Đó là chồng tôi, sao bây giờ tôi lại thấy xa lạ quá. Anh khác anh của mọi ngày hoàn toàn. Anh khiến tôi sợ anh mỗi khi đến gần. Tôi chưa dám nói ra mọi chuyện với chồng. Nhưng vì tôi cứ im lặng nên đêm nào chồng tôi cũng ra mộ người yêu ngủ rồi lại về ôm vợ như không có chuyện gì. Bây giờ tôi rối trí lắm, phải làm sao để chồng tôi chấm dứt chuyện này đây?

Chết đứng trước điều kiện của chồng sau những lần thường xuyên đi công tác

Đã mấy năm trời, chồng em và cô ấy chung sống với nhau như vợ chồng. Tất cả những ngày anh ấy nói đi trực, đi công tác chỉ là giả dối, là lý do để anh ấy đến với cô ta.

Chị ấy kể cho Thanh Tâm nghe về hoàn cảnh bế tắc hiện tại của mình. Chồng chị là bác sĩ, chị có hai cậu con trai thông minh, kháu khỉnh và quan trọng, chị rất yêu chồng.

Chị nức nở: "Giá như em ít yêu chồng đi một chút, giá như em có thể chấp nhận một cuộc sống không có anh ấy nhưng em không làm được điều đó chị ơi. Em và anh ấy yêu nhau, lấy nhau hoàn toàn tự nguyện, thỏa mãn với hạnh phúc mà mình lựa chọn.

Đọc nhiều nhất

Tin mới