Tham lấy chồng giàu đổi đời, sung sướng chẳng thấy toàn nhục nhã

Từ bé đến giờ chưa bao giờ tôi thấy nhục nhã như vậy. Lấy chồng giàu nhưng chẳng được sống yên bình một ngày.

Tôi là dân tỉnh lẻ, được học hành đàng hoàng lại có tí sắc nên trong tôi luôn ôm ấp một ước ao phải bước chân vào nhà nào không đại gia thì cũng phải tiêu tiền sướng tay để đổi đời.

Mồi chài, câu kéo mãi cuối cùng tôi cũng vớt được con cá lớn. Chồng của tôi là một người đàn ông hơn tôi 18 tuổi và đã qua một đời vợ. Anh ấy xấu trai, mắt một mí lại híp bé tí, bụng phệ mà lùn tịt, chỉ được mỗi cái nhiều tiền kéo lại tất cả.

Tôi được chồng hỏi cưới, rước về nhà sau khi cái bụng bầu được 2 tháng. Lúc ấy tôi sung sướng vênh mặt với đời vì đặt được chân vào căn biệt thự vài tỉ giữa trung tâm thành phố. Thế nhưng tôi nào ngờ, bi kịch đời tôi cũng bắt đầu từ đó.

Tham lay chong giau doi doi, sung suong chang thay toan nhuc nha-Hinh-3

Bài chia sẻ (Ảnh chụp màn hình)

Cả nhà chồng bao gồm bố mẹ và đứa em gái chồng mới 16 tuổi đều coi thường. Họ nghĩ tôi là đứa giúp việc chứ không phải dâu con trong nhà. Nhất là mẹ chồng, bà không bao giờ xưng hô “mẹ - con” mà toàn gọi là “tôi - cô”, nhiều lúc còn gọi tôi là “mày, con kia”.

Còn em chồng thì mở miệng ra là nói trống không với chị dâu. Có lần, tôi còn nghe thấy nó nói chuyện với bạn: “Đó không phải chị dâu tao. Cả nhà tao ghét nó, nhìn cái mặt đã biết tham tiền. Chẳng qua dùng cái thai để ép thì mới được bước chân vào nhà tao, đợi cháu tao lớn thì biết tay”.

Mang bầu nặng nhọc 9 tháng 10 ngày thì tôi sinh được bé trai. Cứ ngỡ sau khi có cháu đích tôn thì gia đình nhà chồng sẽ bớt căm ghét, cay nghiệt với tôi nhưng không! Họ chỉ thương cháu nội chứ quyết không thương mẹ cháu.

Bà chia rẽ mẹ con tôi, thuê một người về chỉ để chăm sóc thằng bé, bà cấm tôi bén mảng vào phòng. Con tôi đẻ ra mà mẹ chồng coi y như một đứa đẻ thuê.

Mỗi lần tôi định sang phòng bế con là cô em chồng từ đâu nhảy ra, vờ vịt bảo chị dâu đẻ xong còn yếu, về phòng nghỉ ngơi, cháu có mẹ và bà vú chăm nom rồi. Tôi ức lắm mà không sao làm gì được.

Tối hôm đấy, trước mặt mọi người, không nhịn nổi nữa, tôi mới làm um lên. Mẹ chồng lúc đấy đang bế cháu, nhẹ nhàng đặt cháu xuống nôi, đóng cửa phòng lại rồi đi ra tát tôi một cái cháy má.

Bà chỉ thẳng mặt tôi bảo: “Cháu tôi không thể để cho loại mẹ xấu xa, tham lam như cô nuôi được. Biết điều thì tôi còn để cho sống trong nhà này”.

Tham lay chong giau doi doi, sung suong chang thay toan nhuc nha-Hinh-4

Tôi đau đớn vô cùng, nước mắt chảy dài. Bất lực, tôi quay sang cầu cứu chồng nhưng anh dửng dưng như không. Thái độ của anh như ngầm đồng ý với lời mẹ mình nói.

Liệu có phải tôi đang gặp quả báo vì chính lòng tham của mình?.

Lau người vợ vừa sinh, chồng tôi bị mẹ ruột mắng như tát nước

Thấy chồng đang lau người giúp tôi, mẹ chồng chạy đến giật lấy khăn rồi mắng con trai như tát nước vào mặt.

25 tuổi, tôi sinh con lần thứ hai. Cũng như lần sinh trước, mẹ chồng không chăm sóc, mẹ ruột thì ở xa, tôi chỉ có chồng bên cạnh.

Nhìn cảnh các mẹ bỉm khác được cả mẹ ruột lẫn mẹ chồng chăm chút từng bữa ăn, tôi tủi thân vô cùng.

Thoáng thấy vợ buồn, chồng tôi vỗ vai an ủi. Tôi nép vào lòng anh, tìm chút hơi ấm.

Không có người thân hỗ trợ, chồng mua cơm hộp cho tôi ăn. Mới sinh đã phải nhai cơm khô khốc, tôi vốn yếu ớt nay càng mệt mỏi hơn.

Đau đớn từ những cơn gò trong lúc sinh nở khiến tôi không thể tự mình vệ sinh cá nhân. Do vậy, tôi nhờ chồng dìu mình đi lau người.

Lau nguoi vo vua sinh, chong toi bi me ruot mang nhu tat nuoc

Tôi có cố gắng như thế nào thì mẹ chồng vẫn không hài lòng. Ảnh Sina

Khi chồng tôi vừa cầm khăn đưa lên lau lưng cho tôi, mẹ chồng từ đâu xuất hiện, giật lấy chiếc khăn và bắt đầu la ó.

Bà nói như thét vào mặt anh: “Đàn ông lau người cho vợ mới sinh thì chỉ rước xui xẻo vào thân, làm sao mà ngẩng đầu lên nhìn thiên hạ. Tôi khi xưa đẻ tận 5 con, có bắt chồng phải động tay vào những việc dơ bẩn như thế đâu”.

Bà vừa nói vừa liếc sang tôi. Tôi sợ hãi, run rẩy. Bà tiếp tục đay nghiến: “Đừng tưởng đẻ được con trai thì hành hạ chồng. Thứ đàn bà chẳng hiểu phép tắc”.

Nghe lời ấy, những người nằm cùng phòng nhìn tôi, người tỏ vẻ thương cảm, người ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Còn tôi, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.

Làm dâu hơn 5 năm, tôi cũng phần nào hiểu được sự khắt khe, khó tính… của mẹ chồng. Tôi mang thai cũng chẳng được quan tâm, phải tự tay làm tất cả việc nhà.

Ngày Tết, tôi mang bụng to làm gà, nấu xôi… còn mẹ chồng chỉ ngồi cắn hạt dưa rồi nhả vỏ đầy nhà. Chồng giúp tôi rửa chén, bà cũng không cho và bảo anh cứ đi nhậu thoải mái.

Tôi ấm ức thì chồng lại xoa dịu, bảo bà sống cũng chẳng bao lâu nữa thôi thì cố làm vui lòng bà trong những năm tháng cuối đời.

Sau nhiều lần gặng hỏi, chồng tôi mới tiết lộ lý do mẹ chồng thù ghét tôi. Thì ra, từ đầu, bà đã không đồng ý cho con trai cưới tôi, bởi tôi có cái xoáy trước trán.

Theo quan niệm của bà, người phụ nữ có xoáy trước trán thường bướng bỉnh, lấn lướt chồng. Thế nên, bà không muốn con trai rước một người như tôi về làm vợ.

Từ khi hiểu được nguyên nhân bị mẹ chồng ghét bỏ, tôi cố gắng cắn răng chịu đựng, oan ức cỡ nào cũng không dám hé môi. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ hình dung trong lúc con dâu vừa sinh con mà mẹ chồng lại làm ầm lên với một chuyện cỏn con.

Ở lần sinh trước, tôi sinh con gái nên mẹ chồng chẳng hề để tâm. Thậm chí, bà còn không đến bệnh viện thăm cháu. Lần này, nghe tin tôi sinh con trai, có lẽ bà đến bệnh viện để kiểm chứng.

Trước sự quá đáng của mẹ chồng, tôi đề nghị chồng ra ở riêng. Thế nhưng, anh lại chần chừ, lo sợ làm buồn lòng mẹ.

Tôi phải chịu đựng sự quá đáng của mẹ chồng đến bao giờ nữa? Tôi phải làm sao để xóa bỏ quan niệm cổ hủ của mẹ chồng?

Đọc nhiều nhất

Tin mới