Hậu quả của đàn ông lăng nhăng: Bơ vơ trong chính ngôi nhà của mình

Nửa năm sau, anh danh chính ngôn thuận cưới người đàn bà kia. Nghe nói cô ta có thai và bắt anh phải cưới. Vì sợ người khác dị nghị, anh không tổ chức đám cưới rình rang.

Ngồi trước mặt tôi là người đàn bà có gương mặt hốc hác, ánh mắt lộ rõ nét đau thương. Suốt 6 năm qua, chị sống chung với một người đàn ông vừa vô tâm, ích kỷ vừa có thói trăng hoa. Bị cắm sừng nhiều lần nhưng chị vẫn không thể buông bỏ được.
Anh nói đàn ông có tính lăng nhăng, năm thê bảy thiếp là điều bình thường. Điều quan trọng là sau những lần vui chơi bên ngoài, anh vẫn biết chu toàn cho vợ con, vậy là đủ. Anh xem đó là món quà bù đắp cho vợ con sau những lần ngoại tình.
Nhưng với chị, cảm giác san sẻ chồng với người khác thật sự rất kinh khủng. Đàn ông cứ nghĩ đàn bà mê vật chất, chỉ cần mang quà cáp ra dụ dỗ sẽ yếu lòng ngay. Nhưng suốt đời họ cũng không thể hiểu, điều đàn bà cần chính là tình yêu chứ không phải thứ đồ vật vô tri vô giác kia.
Biết anh ngoại tình nhưng chị vẫn chấp nhận bỏ qua - Ảnh minh họa: Internet
Biết anh ngoại tình nhưng chị vẫn chấp nhận bỏ qua - Ảnh minh họa: Internet 
Suốt nhiều năm, chị phải chịu đựng cảm giác cô đơn trong chính căn nhà của mình. Mỗi đêm nằm cạnh bên chồng mà chị lại nghĩ đến cảnh anh và người đàn bà kia vui vẻ bên nhau. Không con, không người bầu bạn, mỗi ngày chị chỉ quẩn quanh ở nhà. Đêm xuống là khoảng thời gian chị sợ nhất, vừa cô đơn vừa có nhiều suy nghĩ không thể thoát ra được. Nhưng vì thương anh, thương gia đình chồng, chị nhẫn nhịn chấp nhận nhìn anh bên người khác. Miễn anh vẫn ở nhà, bắt chị làm gì cũng được, thậm chí đồng ý để người đàn bà kia làm vợ bé của anh.
Nửa năm sau, anh danh chính ngôn thuận cưới người đàn bà kia. Nghe nói cô ta có thai và bắt anh phải cưới. Vì sợ người khác dị nghị, anh không tổ chức đám cưới rình rang. Cả hai chỉ đăng ký kết hôn và ra mắt gia đình hai bên. Điều trớ trêu, giờ đây chị là người đứng ra lo liệu đám cưới cho chồng. Chắc không ai như chị, mù quáng đến đau thương.
Chuyện sống chung với tình địch quả thật chưa bao giờ dễ chịu, không khí trong nhà trở nên căng thẳng. Anh bận công tác suốt, cô ta thì kiếm cớ tụ họp bạn bè có khi đi mấy ngày mới về nhà. Thấy ả có nhiều điểm đáng ngờ, chị cho người theo dõi. Cuối cùng, chị phát hiện cô ả qua lại với người khác. Và cái thai kia chính là của người đàn ông đó.
Không vội vạch trần bộ mặt của ả, chị âm thầm chụp lại hình ảnh thân mật của cả hai để làm chứng cứ sau này. Để ả hưởng thụ hạnh phúc một thời gian, chị âm thầm gửi xấp hình đó đến công ty cho anh. Đằng sau tấm hình là địa chỉ hẹn hò của ả và gã nhân tình kia. Khi nhận được hình, mặt anh nóng ran. Lao đến nơi đó, anh nghe tiếng của ả.
- Em không biết chuyện này có thể giấu bao lâu nữa. Em sợ gã phát hiện ra sẽ giết em mất.
- Em yên tâm, chỉ cần em sinh con trai, nói gì hắn cũng nghe.
Anh điên tiết đạp cửa lao vào túm áo người đàn ông kia đánh tới tấp vào mặt. Ả tái xanh mặt mày, chết trân đứng nhìn nhân tình bị đánh nằm dài ra đất. Sau hôm đó, anh chủ động ly hôn, ả ra đi không một đồng dính túi. Cuối cùng, chị chấm dứt cuộc hôn nhân này. Anh ra sức ngăn cản, chấp nhận hết những yêu cầu của chị, chỉ mong chị hồi tâm chuyển ý. Nhưng điều chị chọn là rời xa người đàn ông lăng nhăng này. Chị phải cho anh biết cảm giác cô đơn, bơ vơ trong chính ngôi nhà của mình là như thế nào. Đây là cái giá phải trả của đàn ông lăng nhăng.
Khi tổn thương, có người sẽ tìm cách trốn chạy để giải thoát cho mình. Cũng có người biết khổ nhưng vẫn muốn sống với nỗi đau đó. Cuối cùng, điều mà phụ nữ luôn hướng về chính là mái ấm của mình. Không có người phụ nữ nào nhẫn tâm bỏ chồng con để tự tìm hạnh phúc cho mình. Nhưng khi nỗi đau đó quá lớn, cách duy nhất mà họ chọn chính là tàn nhẫn và buông bỏ.

Các con à! Mẹ không phải là osin!

Mẹ thương con nhớ cháu, muốn tuổi già được sum vầy bên các con, nhưng đừng vì thế mà biến mẹ thành... osin!

Ngày mẹ lên sống cùng các con, bắt đầu là ngày mẹ con dâu có bầu. Con dâu nghén quá nên các con về đón mẹ lên để chăm sóc. Mẹ vui mừng lắm. Tuổi già rồi cả một đời chăm sóc các con còn không kể công thì đâu xá gì một vài việc cỏn con khi mà mẹ thực sự muốn được gần con, gần cháu. Nhưng cũng bắt đầu từ đấy, mẹ cảm thấy mình thật khó để "thích nghi".
Cac con a! Me khong phai la osin!
 Ảnh minh họa.

Cách làm thịt ngâm nước mắm cuốn bánh tráng cho mâm cơm Tết

Thịt ngâm nước mắm cuốn bánh tráng là món ăn dễ làm nhưng lại cực kỳ thơm ngon, lạ miệng thích hợp để bạn chiêu đãi người thân và bạn bè trong những ngày Tết sắp đến.

Vào những ngày Tết, các chị em nội trợ bận rộn nấu đủ thứ các món ăn khác nhau để cho mâm cơm ngày đầu năm thật đặc biệt. Tuy nhiên, những món ăn truyền thống như thịt kho hột vịt, canh khổ qua... khiến bạn cảm thấy ngán cũng như mất khá nhiều thời gian để chế biến.

Thanh xuân muộn màng của em vì anh mà rực rỡ

Gió mùa về, Sài Gòn chẳng có mùa đông đúng nghĩa, có chăng cũng chỉ là những đợt gió mùa lạnh thổi và lòng người cái hơi lạnh như muốn xuýt xoa...

 Nhưng tôi biết, con người nơi đây thích lắm một cảm giác khác lạ như thế… Những cơn gió lùa về trên những con đường rợp bóng hàng cây, từng chiếc lá rơi nhè nhẹ giữa không gian của buổi chiều hoàng hôn đầy nắng và gió…
Sương đêm lạnh giá, một ánh trăng, một bài hát làm tôi nao nao như đứng trước một khung cảnh lãng mạn trong bộ phim Hàn Quốc nào đó… Cảm giác này thèm có ai đó để yêu thương, để cùng nhau đi dạo, cùng nhau mặc chiếc áo ấm khi mùa Noel đang cận kề…
Tôi đã từng quen với việc vỗ nhẹ vết thương lòng, đã từng quen với cảm giác cô đơn, lẻ loi một mình trên phố xá đông người. Đã từng quen với sự chia li…Đã quá nhiều những nỗi đau để trái tim tôi trở nên sắt đá, cằn cỗi, có một chút bất cần, một chút ngạo mạn, như sợ tất cả…
Bất cứ ai đến làm quen và tán tỉnh tôi đều dè chừng và gồng lên như một con Sư Tử sẵn sàng dơ móng vuốt của mình để bảo vệ lấy chính mình, bảo vệ lòng tự tôn, sự cao ngạo của chính mình… Niềm tin đã vơi bớt, trái tim hao mòn cùng năm tháng thanh xuân đã qua. Dường như tình yêu chẳng bao giờ mỉm cười cùng tôi, người cứ đến và đi như một làn gió…
Vào một ngày đầy gió, tôi lang thang những con đường đầy hoa dại ven thành phố, những bông cỏ lau, tôi đã từng mơ về nơi ấy cùng ai đó đi đến những nơi thiên nhiên đẹp như vậy,…
 

Tôi thích cây, tôi thích gió, thích loài hoa cỏ, thích những gì là của tự nhiên, để một phút nào đó cho trái tim mình được quên đi những bận rộn trong cuộc sống để tìm sự thanh thản trong tâm hồn.

Bất giác, trên môi tôi mỉm cười. Nụ cười của một kẻ từ lâu đã quên đi mất giá trị sống, quên đi những niềm vui nho nhỏ xung quanh mình.

Rồi tôi thấy yêu đời hơn, cảm thấy muốn sống và thèm được sống hơn nữa. Bất giác tôi giật mình khi phía sau lưng tôi có một anh chàng cao chừng mét 7, lưng đeo ba lô, tay cầm một cuốn truyện mang tên “Nếu còn một ngày để sống” đưa cho tôi một nắm hoa cỏ lau…

- Này, cho em này. Ủa, anh là ai?

- Anh là một người lạ thôi. Thấy em có vẻ thích hoa cỏ lau nên hái cho em.Nhưng em đâu có quen anh đâu?

- Uhm, không quen nhưng giờ làm quen là sẽ quen thôi, hi.Anh từ đâu đến sao nãy giờ em không thấy anh?

- Anh mới đi sang đây, nãy anh ngồi bên mỏm đá ở đằng kia đọc truyện, thấy em có vẻ cũng thích lang thang nơi miền đồi nên lại làm quen coi như biết thêm một người bạn.

Hì…

Tôi chỉ biết cười vì có vẻ lòng còn ngạc nhiên và sợ sệt lắm. Nhưng nhìn cái vẻ thân thiện, khuôn mặt hiền lành, giọng nói ấm áp kia, bỗng chốc tôi không còn sợ hãi nữa mà chỉ còn là sét đánh trúng tim thôi…

Đã lâu rồi, tôi chưa có một cảm giác đặc biệt đó với ai, một cảm giác như yêu từ cái nhìn đầu tiên vậy. Tôi không ngờ, trái tim chai sạn đã bao ngày bỗng chốc hôm nay, có một người đến làm đảo lộn mọi thứ.

Vậy là chúng tôi làm quen nhau, trò chuyện đủ thứ và hỏi han nhau cuộc sống, sở thích này kia, và anh hỏi vì sao lại tới đây một mình? Tôi lúc đó cũng không biết trả lời sao nữa. Tôi vẫn vậy, vẫn luôn là cô gái có đôi chút lập dị như vậy. Tôi làm gì cũng được, một mình cũng được, miễn đó là điều tôi yêu thích và tôi thấy vui vì điều ấy.

Cuộc sống này có mấy đâu hãy sống theo ý mình muốn trong khả năng và phạm vi mình cho phép. Hạnh phúc tại tâm mà, nên miễn là thấy vui, thấy thanh thản thì mình cứ làm thôi. Tôi chẳng biết trả lời sao, chỉ nghĩ thầm trong đầu như vậy, chứ nói ra với anh thấy ngại ngại sao đó. Chỉ cười và nói rằng em thích đi lang thang tới miền đồi, chắc có lẽ em yêu thiên nhiên. Hỳ.

- Còn anh, sao anh cũng đi lên đây làm gì? Cũng đi một mình nữa chứ? Nhìn đôi mắt anh tôi cũng biết, anh một con người tâm lý, sâu sắc với lẽ sống. Anh cũng trả lời bâng quơ rằng anh thích đi phượt một mình… Chúng tôi cứ trò truyện đủ thứ trên trời dưới đất. Lúc thì vui vẻ, bông đùa, khi thì trầm ngâm đầy triết lí sống…

Nói chuyện hồi lâu cũng đến lúc phải về, anh nói anh đọc xong cuốn sách này rồi, tặng em làm kỉ niệm ngày đầu gặp nhau. Tôi thật sự cảm động, và có lẽ, có một niềm vui nơi con tim, tôi đã biết yêu thương trở lại…

Chúng tôi cho nhau địa chỉ, số điện thoại, nick facebook để liên lạc… Và những ngày sau đó là những buổi café hẹn hò, lang thang những con đường đầy lá và gió, những vùng đồi cỏ lau, những con đường mang tên kỉ niệm, mang tên hạnh phúc. Bất ngờ anh tặng tôi cuốn sách “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” và chúng tôi đã biết rằng hạnh phúc là có thật.

Hạnh phúc luôn đến bất ngờ vào những lúc ta không ngờ nhất. Hóa ra tình yêu vĩnh cửu là có thật, tình yêu luôn ở quanh ta, nó luôn hiện hữu và không bao giờ mất đi. Khi ta còn yêu đời, ta còn muốn sống, khát khao sống, khi ta suy nghĩ tích cực thì tình yêu sẽ lại đến sưởi ấm trái tim ta, cho ta những ngày tháng tươi đẹp nhất.

Anh đến với tôi vào những năm tháng thanh xuân muộn màng, tôi cũng chẳng còn trẻ để mong chờ một tình yêu lãng mạn như phim Hàn Quốc, cũng chẳng nghĩ sẽ gặp một người nào đó làm tôi muốn có một tình yêu rực rỡ của tuổi trẻ, chỉ nghĩ rằng thấy hợp là tiến tới để tính chuyện tương lai.

Nhưng cuộc đời đã cho tôi gặp anh và có những tháng ngày tươi đẹp đến thế. Được nắm tay nhau đi qua những con đường gió, những cái ôm siết chặt trong những ngày đông giá lạnh. Cùng nhau dạo phố, cùng nhau đọc sách, cùng nhau nấu những bữa cơm, cùng nhau đi phượt những miền đất mới… Bên nhau mỗi ngày, chia sẻ cho nhau những điều bình dị trong cuộc sống.

Và mỗi ngày trôi qua thật đáng quý biết bao… Ai khổ vì yêu xin hãy yêu hơn nữa, tình yêu chỉ đến với những người vẫn hi vọng dù đã từng thất vọng. Sau cơn giông tố biển sẽ sóng xô bờ cát biển khơi, như em gặp anh để rồi biết tim mình yêu thế nào…

Thanh xuân muộn màng của em vì anh mà rực rỡ… Cảm ơn anh đã đến bên em để em biết yêu đời, yêu người hơn nữa. Hãy cứ yêu nhau bình yên như thế anh nhé.

Đọc nhiều nhất

Tin mới