Đi chăm vợ ốm, anh chồng hiến máu cho người lạ, được khen hết lời

Câu chuyện tử tế lan truyền trên mạng xã hội 2 ngày qua được chia sẻ bởi cô Lương Thị Tuyết Nga (Yên Bái), đang chăm người nhà ở Bệnh viện Phổi trung ương (Hà Nội).

Cô Nga cho biết, hiện người nhà của cô nằm chung phòng với 2 vợ chồng anh Hiếu, người Bắc Giang. Vì vợ anh Hiếu thuộc diện bệnh nặng hơn nên anh được cho phép ở trong viện chăm sóc.

Hôm 27/8, khi cô Nga vào thăm người nhà thì không thấy anh Hiếu đâu, chỉ có một mình vợ anh xoay sở tắm rửa, sinh hoạt. “Chị vợ mới kể là chồng đi hiến máu cho một bệnh nhân trước nằm chung phòng cấp cứu với chị”.

Di cham vo om, anh chong hien mau cho nguoi la, duoc khen het loi
Anh Hiếu ăn cơm sau khi đi hiến máu về.

Bệnh nhân này là một cụ ông được con trai đưa đi, bệnh nặng, quê ở Sơn La. Khi quen nhau ở phòng cấp cứu, vợ chồng anh Hiếu được biết, cụ ông cần phải phẫu thuật gấp nhưng bệnh viện thiếu máu.

Bác sĩ nói cần người nhà ở quê lên gấp để hiến máu cho bệnh nhân. Nhưng gia đình anh này hiện sống ở khu vực rất xa xôi, đường sá đi lại khó khăn, đặc biệt là trời mưa thì không đi nổi. Anh lại là người dân tộc thiểu số, gia cảnh thuộc hộ nghèo. Anh chị em cũng toàn gia đình thuộc hộ nghèo, lên Hà Nội không quen biết ai và cũng không được nhanh nhẹn như người ta. Khi anh tỏ ý muốn đưa bố về quê thì anh Hiếu ngỏ ý sẽ đi hiến máu giúp cụ ông được phẫu thuật ngay.

Giữ đúng lời hứa của mình, khi vợ anh được đưa sang phòng khác điều trị, anh vẫn đi hiến máu cho cụ ông như đã hẹn. Lúc anh về cũng là khoảng 7 giờ tối. Khi anh lấy suất cơm nguội lạnh ra ăn, cô Nga nhìn thấy hình ảnh dễ thương quá đã chụp lại bức hình mà anh không hề hay biết.

"Nó đi hiến máu không nói cho ai biết. Mình hỏi chuyện vợ nó mới kể, chứ cũng không có ý khoe khoang gì", cô Nga chia sẻ.

Sau khi xong việc, anh con trai cụ ông được tặng máu, rụt rè cầm tờ 500 nghìn đồng, lí nhí nói “em biếu anh”. Anh Hiếu chỉ lắc đầu, cười và bảo “Có gì đâu, anh giúp mà”.

Khi cô Nga hỏi anh đã cho bao nhiêu máu, anh nói anh cho mức cao nhất trong 3 mức mà bác sĩ đưa ra. Được biết, sáng 28/8, cụ ông đã được phẫu thuật thành công.

Cô Nga cũng cho biết, anh Hiếu làm nghề lái xe tải, vợ anh cũng chỉ làm gì đó ở quê, gia cảnh không phải thuộc diện có điều kiện nhưng cả hai vợ chồng đều có tấm lòng thơm thảo.

Chia sẻ với VietNamNet, chị Tạ Thị Hạnh – vợ anh Hiếu cho biết, lúc nghe câu chuyện của 2 bố con người Sơn La, anh thấy thương gia cảnh nên quyết định cho máu mà không suy nghĩ gì, cũng không nghĩ là câu chuyện được nhiều người biết đến thế.

“Lúc ấy, anh có hỏi bác sĩ là nếu không cùng nhóm máu có được không. Bác sĩ nói không sao, nếu không cùng nhóm máu, bệnh viện sẽ đổi để lấy nhóm máu phù hợp với bệnh nhân. Lúc đi hiến máu, anh chọn hiến ở mức cao nhất là 450ml”.

Chị Hạnh cũng cho biết, hôm nay (29/8) anh Hiếu hỏi thăm gia đình kia thì được biết, ông cụ đã khá hơn và đã ăn được bát cháo.

Sau khi câu chuyện về anh Hiếu được cô Nga chia sẻ trên Facebook, anh Hiếu cũng biết mình bỗng dưng “nổi tiếng”. “Nó ngượng lắm, bảo là chuyện nhỏ thế mà cô đưa lên, làm cháu ngại” – cô Nga kể.

Không có ca mắc COVID-19 mới, 19 bệnh nhân được chữa khỏi

Bản tin Ban Chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch bệnh COVID-19  chiều 30.8 cho biết tính đến chiều nay, Việt Nam không ghi nhận ca mắc COVID-19 mới; thêm...

Bản tin Ban Chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch bệnh COVID-19 chiều 30.8 cho biết tính đến chiều nay, Việt Nam không ghi nhận ca mắc COVID-19 mới; thêm 19 bệnh nhân được công bố khỏi bệnh.

Số ca mắc ở Việt Nam:

Tốn tiền mua đồ bổ không bằng thường xuyên ăn 5 món này

Đây là những thực phẩm chứa nhiều chất dinh dưỡng. Đặc biệt, nếu ăn vào buổi tối bạn sẽ thu được những lợi ích bất ngờ.

Ăn sữa chua buổi tối để hấp thụ tốt nhất

Vợ dứt khoát không bán nhà cứu bố chồng bị ung thư

Cô ấy kiên quyết không bán nhà, bảo rằng nếu cô ấy có tiền có vàng tiết kiệm thì sẵn sàng bỏ ra đến đồng cuối cùng chữa cho bố, nhưng nhà thì không. Cô ấy viện con cái ra để từ chối, rằng thà cô ấy có lỗi với một mình bố còn hơn có lỗi với cả 4 người...

Tôi không ngờ người vợ đồng cam cộng khổ với mình bao nhiêu năm nay giờ lại ích kỷ đến như vậy.

Tôi 42 tuổi, còn vợ tôi 40. Chúng tôi lấy nhau đã 15 năm và có 2 mặt con, 1 trai 1 gái. Trước giờ chúng tôi sống rất hòa thuận. Cô ấy là người vợ, người mẹ, người con dâu tốt. Lấy một người đàn ông nghèo như tôi, cô ấy cũng đã không hề kêu ca phàn nàn. Mấy lần tôi làm ăn thất bại, mất hết vốn liếng bao năm gầy dựng, cô ấy cũng không một tiếng trách móc hay than thở. Thế rồi năm ngoái, chúng tôi cũng đã mua được một căn hộ chung cư để đón bố mẹ tôi ở quê lên sống cùng. Cuộc sống tưởng thế là viên mãn, đến hồi khổ tận cam lai, nhưng rồi tai họa lại ập đến.

Bố tôi bị phát hiện mắc ung thư phổi, cần phẫu thuật rồi hóa trị, xạ trị. Số tiền phải chi rất lớn trong khi chúng tôi không có một đồng tiết kiệm nào vì tiền mua nhà vẫn trả nợ chưa xong. Nhà ở quê là nơi hương hỏa thờ tổ tiên nên không thể bán được, có bán cũng chả được mấy đồng, nên tôi bàn với vợ bán căn hộ đang ở để lấy tiền chạy chữa cho bố. Từ trước đến nay chúng tôi luôn đồng vợ đồng chồng, vợ tôi chưa bao giờ tính toán, hẹp hòi với nhà chồng, nên tôi vô cùng sốc khi cô ấy phản đối.

Vợ tôi nói, cả đời chắt chiu mới mua được căn nhà, vẫn còn nợ một đống tiền, giờ bán đi thì mỗi tháng mất thêm một đống tiền thuê nhà nữa, và với chừng ấy chi tiêu, chừng ấy nợ nần thì đến kiếp sau cũng chưa mua được nhà trở lại. Cô ấy bảo, bố già yếu rồi, chính bác sĩ cũng bảo nên cân nhắc việc phẫu thuật vì không biết sức cụ có chịu nổi không, vậy tại sao phải bán nhà để mổ, cụ thì chịu đau mà không chắc cứu được, trong khi con cháu sẽ phải khổ lâu dài. Tôi trả lời vợ rằng, những điều cô ấy nói, tôi đều biết, nhưng đạo làm con, không thể ngồi yên nhìn bố mình chết, nên phải còn nước còn tát, mất nhà thì sẽ tìm cách mua lại, chứ bố thì không có lại được. Tôi nói, cho dù không thể chữa khỏi cho bố thì ít ra mình cũng không ân hận vì đã cố gắng hết sức.
Vo dut khoat khong ban nha cuu bo chong bi ung thu

Nhưng vợ tôi không nghe. Cô ấy kiên quyết không bán nhà, bảo rằng nếu cô ấy có tiền có vàng tiết kiệm thì sẵn sàng bỏ ra đến đồng cuối cùng chữa cho bố, nhưng nhà thì không. Cô ấy viện con cái ra để từ chối, rằng thà cô ấy có lỗi với một mình bố còn hơn có lỗi với cả 4 người, nhất là 2 đứa con. Tôi rất thất vọng. Tôi không ngờ vợ mình ích kỷ, tính toán với người ruột thịt của tôi như vậy. Cô ấy nói yêu tôi, nhưng nếu không có bố thì làm sao có tôi? Cô ấy yêu tôi sao nỡ để tôi phải dằn vặt suốt đời vì không làm tròn chữ hiếu?

Giờ tôi không biết giải quyết sao. Dù tôi quyết bán nhà thì cũng không được vì phải có sự đồng ý của cô ấy. Tôi định một mình đi vay nợ, nhưng cũng khó vì những ai có thể vay đều đã vay hết rồi, vay ngân hàng thì vợ phải đồng ý thế chấp nhà mới được. Càng quẫn trí, tôi càng oán trách vợ. Giá như trong lúc nước sôi lửa bỏng như vậy, cô ấy chịu đồng hành cùng tôi.

Đọc nhiều nhất

Tin mới