5 năm không được ăn Tết nhà ngoại, con dâu bật khóc vì câu nói của bố chồng

5 năm làm dâu, tôi chưa một lần đón Tết ở nhà ngoại. Tôi nôn nóng mỗi độ Tết đến, chỉ ước được về bên bố mẹ.

Năm nào cũng vậy, cứ đến cuối tháng Chạp là tôi lại tất bật theo chồng về quê nội, lo từ mâm cơm cúng ông bà đến chuyện dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa cho gia đình. Tôi không than vãn một lời vì mặc định đó là trách nhiệm của người làm con dâu.

Bố mẹ đẻ ở quê xa, hiểu hoàn cảnh con gái nên chỉ gọi điện hỏi han, chưa từng trách móc nửa lời. Dù tôi biết, trong lòng, bố mẹ mong con gái về ăn Tết cùng biết bao.

Nhưng năm nay, mẹ ốm, bố già yếu hơn, tôi thực sự muốn được tận hưởng cái Tết trọn vẹn bên gia đình ngoại. Tôi cũng muốn cho con mình biết được, Tết ở quê ngoại, giao thừa quê mẹ thế nào...

Và rồi, tôi lấy hết cam đảm, ngỏ ý với chồng: “Năm nay, anh cho em về ngoại mấy ngày Tết nhé. Em đưa các con về ăn Tết với ông bà ngoại 1 năm, khoảng mùng 2 sẽ lên nhà nội. Mấy năm rồi em chưa ăn Tết cùng bố mẹ".

5-nam-khong-duoc-an-tet-nha-ngoai-con-dau-khoc-oa-sau-cau-noi-cua-bo-chong-626.jpg
Những lời nói của bố chồng khiến con dâu nghẹn đắng. Ảnh minh họa: SCMP

Anh cau mày, bảo: “Tết là phải ở nhà chồng, sao lại đòi về nhà ngoại? Mùng 2 lên thì còn gì là Tết nữa, lúc ấy thì cần gì con dâu lo liệu nữa? Em định đẩy hết việc cho mẹ à?”. Câu nói ấy của anh nhẹ tênh, nhưng lại khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi cố nén cảm xúc, cô kìm để nước mắt không trào ra.

Anh nói, mùng 2 hết Tết, vậy mà năm nào, anh cũng bắt tôi ở nhà chồng, chiều mùng 3 mới được về nhà ngoại? Vậy hóa ra, anh chỉ coi trọng gia đình mình?

Tôi không khóc trước mặt chồng, cố nuốt những ấm ức vào trong. Nhưng không hiểu sao, câu chuyện ấy lại đến tai bố chồng tôi.

Chiều hôm đó, khi tôi đang rửa bát ngoài sân, bố gọi hai vợ chồng vào nhà. Bố nhìn con trai mình rất lâu rồi nói: “Bố thấy con đang làm khó vợ”.

Chồng tôi định phân bua, nhưng bố giơ tay ngăn lại.

“Con cũng có con gái. Nếu ngay từ bây giờ, con sống ích kỷ, cấm đoán vợ con, coi vợ như của riêng mình, thì sau này con cũng sẽ cô đơn như ông bà thông gia. Tết đến không có ai quây quần. Con gái con cũng bị cấm đoán khi xin về nhà ngoại ăn Tết.

Hãy sống mà nghĩ cho tương lai của con mình, đặt mình vào vị trí của người khác rồi hãy quyết định. Đừng ích kỷ như thế. Bố không muốn can thiệp sâu vào chuyện của các con, bố chỉ muốn nói như vậy để các con hiểu, sống phải dung hòa, cảm thông và sẻ chia thì hạnh phúc mới bền”.

Nghe những lời bố nói, mắt tôi cay sè, nước mắt rơm rớm. Suốt mấy năm làm dâu, tôi thấy bố ít nói, nghĩ bố khó tính. Nhưng giờ tôi nhận ra, bên trong vẻ ngoài cương nghị ấy lại là tấm lòng bao dung và rất thấu hiểu con cái của bố chồng.

Bố quay sang tôi, nói tiếp: “Mẹ con ngày xưa cũng làm dâu. Bao năm nay Tết nhất đi đi về về hai bên, bố có bao giờ cấm đâu. Bố không muốn các con phá vỡ quy tắc gia đình, nhưng bố càng không muốn sự gia trưởng, ích kỷ làm người thân của mình cảm thấy ngột ngạt".

“Vợ con cũng là con gái của bố mẹ vợ con. Con không có quyền giữ cô ấy khư khư như tài sản. Bố mẹ vợ con nuôi con gái cả đời, con đã nuôi được ngày nào chưa mà đòi sở hữu?”, bố gằn giọng.

Đến đây, tôi không kìm được nữa. Nước mắt trào ra, tôi quay mặt đi, khóc nức nở. Không phải tôi tủi thân, mà vì lần đầu tiên sau 5 năm làm dâu, có một người đứng ra nói giúp tôi những điều tôi chưa từng dám nói.

Chồng tôi im lặng rất lâu. Có lẽ lần đầu tiên anh hiểu rằng, điều anh cho là “lẽ thường” lại là nỗi cô đơn âm thầm của vợ mình suốt những cái Tết đã qua.

Tối hôm đó, anh đến ngồi cạnh tôi, khẽ nói: “Năm nay mình về ngoại nhé em”. Câu nói của anh khiến tôi trút hết nỗi lòng, khóc như một đứa trẻ. Chồng cứ thế mà an ủi, vỗ về. Và có lẽ, từ giây phút nghe những lời bố chồng nói, anh đã hiểu được, cuộc sống vợ chồng bao dung, sẻ chia và thấu hiểu là thế nào.

Tròn 7 cái Tết tôi mang danh 'loại dâu con không nên nết'

Mẹ chồng tôi nói thẳng một câu, không vòng vo, không bóng gió, nhà này chỉ cần cháu, còn dâu thì có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Tính đến năm nay, đã tròn 7 cái Tết tôi không về nhà chồng. Ba bố con chúng nó vẫn về quê nội như bao gia đình khác, nhưng chỉ về đúng ngày 28. Chơi với ông bà hai hôm, sáng 30 lại thu xếp đồ đạc lên Hà Nội. Còn tôi, tôi ở nhà.

Thoạt nghe, chắc không ít người sẽ lắc đầu, thậm chí buông lời phán xét rằng tôi là loại dâu không nên nết, Tết nhất cũng không chịu về nhà chồng. Tôi hiểu. Nếu chỉ nghe đến đó thôi, chính tôi ngày trước cũng sẽ nghĩ như vậy. Nhưng chuyện trong mỗi gia đình chưa bao giờ chỉ có đúng hay sai rõ ràng, mà thường là những nguyên do sâu xa, tích tụ qua năm tháng.

Mở hộp quà con dâu để lại sau ly hôn, mẹ chồng bật khóc

Đó là chiếc hộp con dâu tôi để lại sau ngày ly hôn, đặt gọn trong ngăn bàn, kèm mảnh giấy nhỏ.

Cả đời, tôi luôn tâm niệm một điều, nhà phải có cháu đích tôn. Bởi khi nhà có một người đàn ông, mọi việc sẽ dễ dàng hơn.

me-chong.jpg
Tôi ân hận vì đánh mất "báu vật". Ảnh minh họa: FP

Bí quyết giúp nàng dâu "được lòng" nhà chồng nhiều thế hệ

Sự cảm thông, tôn trọng và chia sẻ sẽ là chìa khóa để vượt qua những mâu thuẫn vô hình, giúp các gia đình nhiều thế hệ tiếp tục là nơi nuôi dưỡng yêu thương.

Trong xã hội Việt Nam, mô hình gia đình nhiều thế hệ, ông bà, cha mẹ, con cháu cùng chung sống dưới một mái nhà vẫn còn phổ biến, đặc biệt ở vùng nông thôn hoặc các gia đình giữ truyền thống văn hóa Á Đông. Trong mô hình này, vai trò của người phụ nữ làm dâu thường mang tính trung tâm trong việc kết nối, chăm sóc và duy trì nề nếp gia đình. Tuy nhiên, đi cùng với vai trò đó là rất nhiều áp lực tâm lý, thể chất và tinh thần mà không phải ai cũng thấu hiểu và chia sẻ.

4.jpg
Ảnh minh hoạ/ Nguồn: Internet

Đọc nhiều nhất

Tin mới