Chồng tôi là người thích tụ tập bạn bè. Anh ấy sẵn sàng chi nửa tiền lương chỉ để đãi bạn một bữa cơm ra trò, trong khi vợ con ở nhà lại thiếu thốn. Dù giận chồng lắm nhưng thấy anh cũng phụ vợ việc nhà và chăm con nên tôi bấm bụng cho qua.
Sau ngày cưới, chồng bất ngờ nói ra một bí mật giấu kín cả năm nay. Anh nói là 2 năm trước đã mua một mảnh đất, hiện vẫn còn nợ ngân hàng 300 triệu. Chồng bảo khi nào trả hết nợ rồi sẽ tính đến việc xây nhà.
Tôi nói với chồng là tôi cũng có một mảnh đất, được bố mẹ cho trước lúc đi lấy chồng. Nếu chồng cần tiền, tôi có thể bán mảnh đất đó để lấy tiền xây nhà và trả nợ. Chồng bảo đưa anh ấy đi xem mảnh đất mà bố mẹ cho xem có đẹp không. Nếu đẹp hơn đất của chồng mua thì có thể xây nhà trên đó.
Bố mẹ tôi sinh được 4 người con, so với hàng xóm láng giềng thì gia đình tôi thuộc diện đông đúc nhất. Tuổi ấu thơ, 4 anh em chúng tôi lúc nào cũng ríu rít, nhiều khi cãi lộn ầm ĩ khắp xóm. Tôi nhớ khi ấy, hàng xóm thi thoảng phàn nàn vui với bố mẹ tôi là “Nhà đông con, mất trật tự quá!”. Thế nhưng mẹ tôi thường cười xòa bảo “Đông con, đông của, lúc già yếu thiếu gì người chăm…”.
Ấy vậy mà thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chúng tôi dần trưởng thành, đi học rồi lập nghiệp khắp nơi, chẳng có đứa nào ở nhà với bố mẹ. Sau bao năm nuôi con ăn học cực nhọc, bố mẹ vừa được nghỉ ngơi nhàn hạ thì bố tôi qua đời, mẹ tôi sống một mình trong căn nhà 3 gian mà chỉ khi lễ tết mới xôm tụ con cháu. Mặc dù chúng tôi nhiều lần nói đón mẹ tới ở cùng nhưng bà nhất định muốn ở trong ngôi nhà quen thuộc cả đời người.