| Ảnh minh họa. |
| Ảnh minh họa. |
Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay cũng được 10 năm rồi. Trước cả hai là bạn thân Đại học, ra trường 3 năm mới yêu rồi cưới. Vì là bạn từ trước nên chúng tôi khá hiểu nhau và không nghi ngờ. Chúng tôi dành cho nhau sự tôn trọng, thấu hiểu và yêu thương. Cuộc hôn nhân bình lặng, ít cãi vã ấy thật tốt nếu chúng tôi có một đứa con. Tiếc thay vợ tôi khó mang thai nên đến giờ hai vợ chồng vẫn chưa lên chức.
Bao năm sống cảnh không con, dù thương vợ thế nào tôi vẫn thèm nghe tiếng trẻ con, ước một ngày được làm bố. Nhưng tôi chẳng dám nói với vợ, tôi sợ cô ấy buồn nên chỉ động viên. Hai vợ chồng đã đi chạy chưa khắp nơi, thuốc Tây, Đông y có đủ nhưng kết quả vẫn là con số 0. Tôi tính bàn với vợ nhận con nuôi, nhưng bố mẹ tôi không đồng ý. Họ chỉ chấp nhận cháu ruột mà thôi.
Vừa mới kết hôn, tôi với vợ tôi đã cãi nhau ngay hôm cưới, tính tới giờ cũng gần 1 tháng chưa làm lành. Tôi ghét kiểu phụ nữ hơi tí nhõng nhẽo làm mình làm mẩy nên mặc xác cho cô ấy thích giận thích hờn tới lúc nào là tùy.
Chẳng là từ ngày ra trường đi làm, tháng lương đầu tiên tôi đã gửi mẹ cầm hộ. Tôi luôn quan niệm 1 điều, trên đời này chẳng tin tưởng được bằng mẹ mình nên kinh tế tài chính của tôi những ngày sau đó cũng giao cả cho bà.