Một yêu anh có Seiko (đồng hồ đeo tay hiệu Sen-kô)
Hai yêu anh có Peugeot cá vàng (xe đạp pơ-giô màu cá vàng)
Ba yêu anh có téc gang (quần vải téc)
Bốn yêu hộ tịch rõ ràng thủ đô
....
Thời bố mẹ chúng tôi, cách đây dăm chục năm, ở những thập niên 1960-70, khi Hà Nội còn bao cấp, có được một chiếc xe đạp Peugeot thực sự là một niềm mơ ước. Bố mẹ tôi kể lại, những năm 1970, chỉ những gia đình nào rất giàu mới có một chiếc Peugeot dựng trong nhà, ai có được chiếc xe màu cá vàng thì thật là không gì sánh nổi.
Xe đạp Peugeot khi đó với mấy cô cậu thanh niên mới lớn là một thứ đồ trang sức siêu sang, chỉ dành cho những ai thật "sành điệu". Chiếc xe này khi ấy "khủng" đến nỗi ngay cả việc được ngồi sau chiếc xe cũng là một niềm hãnh diện lớn.
Bố đội một chiếc mũ lá, mũi lúc nào cũng nút bông gòn để khỏi phải hít mùi sơn độc hại. Ngoài công việc sơn lại xe cho khách, bố cũng có một cái xe peugeot màu xanh cô ban cũ mà công việc yêu thích là thay đổi màu sơn bất cứ lúc nào có thời gian và có... hứng.
Mẹ tôi bảo hồi bố mẹ còn chưa lấy nhau, bố thường xuyên đưa đón mẹ bằng xe đến trường khiến mẹ rất hãnh diện vì bạn bè ít người có xe peugeot mà đi. Đã thế cái xe của bố lại chẳng giống ai, vài ngày lại mang một màu sơn mới, lúc nào trông cũng mới tinh. Sau này, chiếc xe ấy theo mẹ đi làm hàng ngày.
Mẹ là công nhân bình thường. Tôi vẫn nhớ sáng sáng chạy theo xe mẹ qua bách hóa đến tận ô Chợ dừa, tới khi nào mẹ rẽ qua ngã tư mới thôi. Hình ảnh chiếc cặp lồng cơm bằng nhôm mẹ treo trên ghi đông xe đạp vẫn còn theo tôi đến tận bây giờ.
"Xe Peugeot đấy, trông cũ thế thôi nhưng mới đây có người trả trăm triệu mà mình chẳng bán". Xe đạp Peugoet giờ đang là một món đồ rất có giá với những người thích hoài niệm. Thập niên 60, 70, ai sở hữu một chiếc Peugoet màu xanh cô ban hay màu đồng cá vàng "đầu bằng yên da" thì thực sự là niềm mơ ước.
Hình ảnh những chiếc xe đạp vang bóng một thời nối đuôi nhau trên đường khiến người qua đường thích thú. Trong tất tả ngược xuôi, giữa những làn xe với động cơ nhả khói và rú ga ầm ĩ lao di vùn vụt trên đường, những chiếc xe đạp cổ mang lại một cảm giác chậm rãi, bình yên và xưa cũ.
Hiện bộ sưu tập xe của anh đã lên đến con số hàng chục, trong số này hầu hết là những chiếc xe còn mới, màu nguyên bản, được coi là "hoa hậu" của từng thời kỳ. Bên cạnh những chiếc Mercier màu bạc vẫn còn mới, bộ sưu tập xe Peugeot của anh Hiếu cũng khiến nhiều người phải kính nể vì độ độc, độ zin và độ mới của nó. Qua tay anh, chúng được phục chế và bảo dưỡng cẩn thận.
"Lúc tôi mua nó chỉ có 50 triệu đồng. Giờ thì vô giá. Một cụ 70 tuổi nói với tôi trong cuộc đời buôn xe đạp của mình ông hiếm khi thấy chiếc Peugeot nào có con sư tử còn mới và trắng thế này gắn ở đầu xe. Giờ có tiền mua một chiếc ô tô thì dễ chứ kiếm được một chiếc xe thế này rất khó", anh nói.
Chính vì vậy anh vô cùng tự hào vì bộ sưu tập xe đạp của mình vì chúng không chỉ còn mới, còn sử dụng được tốt mà còn không dễ kiếm. Hàng ngày những chiếc xe này vẫn theo anh đi khắp các con phố ở Hà Nội. "Đến giờ tôi mới cảm thấy bộ sưu tập của mình tạm hoàn chỉnh, chỉ thiếu duy nhất 1 chiếc xe đạp Peugeot cá vàng nữa là đủ".
Cận cảnh những chiếc xe Peugeot và Mercier của Pháp: