Nhìn phòng tân hôn mẹ chuẩn bị cho em trai, tôi bật khóc vì...

Càng nhìn căn phòng tân hôn đẹp đẽ ấy, tôi không kìm được nước mắt mà bật khóc vì thương vợ.

Nửa tháng nữa là đến đám cưới của em trai tôi. Nhà có hai anh em trai, tôi thì kết hôn được 4 năm rồi. Là con cả, sau này vợ chồng tôi sẽ sống với mẹ, chắc hẳn sau đám cưới em trai sẽ ra ở riêng.

Cả tuần nay thấy mẹ chuẩn bị sắm phòng tân hôn cho em trai, hôm qua hoàn thành tôi mới ngó vào xem. Vừa nhìn thấy phòng tân hôn bà trang hoàng cho con trai út mà tôi lặng người, trong đầu văng vẳng câu nói của mẹ khi sắm phòng tân hôn cho vợ chồng tôi:

“Đám cưới chỉ là hình thức thôi, nhà mình chưa giàu, sau này các con cần chi tiêu nhiều, chưa nói phải nuôi con cái. Không phải mẹ ghét bỏ gì con dâu, chỉ muốn tiết kiệm tiền cho vợ chồng con thôi!”.

Đó là lời giải thích của mẹ khi tôi thắc mắc sao phòng tân hôn của hai đứa quá sơ sài. Có mỗi chăn, ga trải và màn mới song thuộc loại rẻ tiền, đến đệm cũng là cái cũ. Toàn bộ từ bàn ghế, tủ quần áo đều là đồ tôi đã dùng 5,7 năm rồi. Không phải chúng tôi nghèo, ra trường đi làm tôi đưa lương hàng tháng cho mẹ cầm. Đám cưới bà bảo sẽ lo giúp, tôi dặn mẹ đừng tiết kiệm quá cứ lấy tiền ra mà dùng. Nào ngờ…

Mẹ giải thích nên tôi cũng chấp nhận, thôi thì không sắm sửa tiền vẫn còn đó. Vợ tôi cũng đồng ý. Thời gian qua tôi và vợ lo cho cả gia đình, mẹ không thu nhập, em trai đi làm bấp bênh không ổn định. Cũng chỉ là thêm bát thêm đũa, chúng tôi không đòi em đóng góp gì.

Hàng tháng mẹ vẫn đòi tôi đưa một nửa tiền lương để bà cầm hộ. “Các con tiêu pha thế nào thì tiêu, chỗ này mẹ sẽ cất kỹ không động đến, phòng biến cố bất ngờ”, mẹ nói vậy. Lấy vợ rồi tôi quyết định không đưa lương cho mẹ nữa nhưng bà nói thế tôi thấy cũng hợp lý.

Mấy năm qua vợ tôi luôn là cô con dâu hiếu thảo, chu toàn việc nhà, chăm sóc con cái đâu ra đấy và vẫn đi làm có lương. Nhưng tôi thấy mẹ cũng không mấy thân thiết với cô ấy, cháu cũng không trông hộ, chúng tôi phải gửi bà ngoại.

Còn em trai tôi tiền kiếm không đủ tiêu cho bản thân, lấy đâu mà đưa cho mẹ. Nhưng bây giờ bà lại sắm cho vợ chồng em ấy phòng tân hôn mới tinh toàn đồ đắt tiền, áng chừng cũng phải 50 - 70 triệu nguyên căn phòng tân hôn đó. Rõ ràng bà lấy tiền của vợ chồng tôi ra tiêu!

Tôi tức giận chất vấn, bà ngập ngừng giải thích: “Con bé đang mang thai, mẹ sợ nó tủi thân lại suy nghĩ nên mới…”. Bà không hề hỏi qua ý kiến chúng tôi, lại càng chẳng bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con dâu trưởng.

Tôi trách móc thì mẹ quay ra giận ngược: “Có mỗi tí tiền mà anh chị cũng tiếc với em trai? Anh em ruột mà sống với nhau bạc bẽo quá!”. Tôi hóa đá không thể tin nổi. Tôi giận mẹ, buồn vì cách bà đối xử bất công giữa hai đứa con trai. Và càng nhìn căn phòng tân hôn đẹp đẽ ấy, tôi không kìm được nước mắt mà bật khóc vì thương vợ. Cô ấy quá tốt, đã hi sinh và chịu đựng rất nhiều vì chồng.

Hôm sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, tôi họp mặt gia đình tuyên bố thẳng:

- Chúng con sẽ tìm nhà ra ở riêng luôn, để vợ chồng chú hai sống với mẹ. Thời buổi hiện đại rồi, bố mẹ hợp với ai thì ở với người đó, không nhất thiết là con cả. Mẹ cho con xin lại khoản tiền đã gửi mẹ những năm qua để vợ chồng con lo cuộc sống mới. Sau này mỗi tháng vợ chồng con sẽ biếu mẹ một khoản dưỡng lão, mẹ cứ yên tâm.

Không ai có thể ngờ tôi lại quyết định như vậy. Nhưng dù họ có phản đối hay trách móc tôi cũng không bao giờ thay đổi, vì tôi còn phải có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình. 

Lỡ bầu với sếp, chị vợ nhắn tin khiến tôi run cầm cập

Đến hôm nay là 3 hôm rồi tôi vẫn chưa dám trả lời chị ấy, tôi không biết nói thế nào để mẹ con tôi được yên.

Trái ngược với các cô gái mong có công việc ổn định, lập gia đình sớm thì tôi lại không muốn kết hôn. Tôi sợ sự gò bó, trách nhiệm, sợ cảnh làm dâu, đủ thứ trách nhiệm của một người vợ… Bởi tôi đã chứng kiến quá nhiều người thân, bạn bè, thậm chí cả những người xa lạ họ trầm cảm, mệt mỏi, bế tắc… vì hôn nhân và cuối cùng chọn ly hôn để kết thúc, để được thoải mái. Cái đích cuối cùng là hạnh phúc, vậy tại sao không sống tự do để hạnh phúc chẳng phải vì ai mà hy sinh.

29 tuổi, tôi có vài mối tình vắt vai nhưng không xác định lâu dài. Tôi yêu có những nguyên tắc riêng, không là người thứ 3, không phụ thuộc kinh tế, tôn trọng nhau. Hợp thì tiếp tục còn chán thì chia tay, nhiều người nói tôi buông thả nhưng tuỳ họ. Tôi sống cuộc đời của tôi, miễn hạnh phúc là được. Bởi khi tôi tự do, vui vẻ, đi đây đi đó thì nhiều người bằng tuổi tôi vất vả lo cho gia đình, khóc lóc vì chồng, nhà chồng…

Đêm tân hôn vợ khoe có quà khủng tặng chồng, tôi hóa đá

Háo hức lên phòng tân hôn với vợ, tôi thấy vợ vẫn thức chờ mình. Đang định bế cô ấy lên giường thì vợ lập tức ngăn tôi lại, ra dấu im lặng.

Nhà tôi có 3 anh em trai, tôi là út. Ngay từ khi yêu nhau vợ tôi đã có ý định bảo tôi về ở rể nhà cô ấy. Nhà bố mẹ tôi chật chội không thể ở được cả 3 cặp vợ chồng. Hai anh tôi lập gia đình đều đang ở chung với bố mẹ dưới một mái nhà. Đi thuê thì phải tốn tiền thuê nhà, thu nhập hai đứa không được cao, tính ra phương án ở rể lại là khả thi nhất.

Nhà vợ trùng hợp chỉ có 2 cô con gái, chị gái vợ đi lấy chồng rồi. Chúng tôi ở với bố mẹ vợ, phụng dưỡng ông bà, sau này tất cả nhà cửa đất đai sẽ là của chúng tôi.

Gần đến đám cưới, chúng tôi thông báo với bố mẹ hai bên như vậy. Các cụ rất đồng tình với kế hoạch của hai đứa. Vậy là sau đám cưới vợ tôi không đi làm dâu mà tôi sẽ xách đồ đạc tư trang về nhà vợ ở rể.

Nhà vợ trùng hợp chỉ có 2 cô con gái, chị gái vợ đi lấy chồng rồi. Ảnh minh họa

Phòng tân hôn của chúng tôi tất nhiên cũng được thiết kế ở nhà vợ. Nhiều người nói tôi chui gầm chạn, nghe cũng rất bực nhưng hoàn cảnh của mình thế nào thì phải chấp nhận như thế. Phương án nào có lợi hơn thì mình làm, hơi đâu mà nghe lời đàm tiếu của thiên hạ.

Ngày cưới, gia đình tôi vẫn đón dâu về nhà trai như bình thường. Nhưng tàn tiệc thì tôi chở vợ sang bên nhà gái để hưởng đêm tân hôn. Tiệc cưới tổ chức buổi trưa, đến chiều tối mấy thằng bạn thân thiết rủ tôi ra ngoài họp mặt lần cuối, đồng thời chúc mừng đám cưới đã thành công tốt đẹp. Khi tôi về đến nhà thì cũng khoảng 11 giờ đêm.

Háo hức lên phòng tân hôn với vợ, tôi thấy vợ vẫn thức chờ mình. Đang định bế cô ấy lên giường thì vợ lập tức ngăn tôi lại, ra dấu im lặng. "Em có món quà đặc biệt tặng anh", vợ cười tủm tỉm ra chiều rất bí mật. Tôi vừa hồi hộp lại lâng lâng sung sướng, không biết vợ có quà đặc biệt gì tặng chồng? Muốn cho tôi một đêm tân hôn cả đời khó quên hay sao?

Vợ nhẹ nhàng lật tấm chăn lên, tôi hoảng hồn khi thấy dưới tấm chăn chẳng có món quà nào đáng mong đợi cả. Chỉ có hai đứa bé đang nằm ngủ say sưa. Nhìn kỹ, tôi cũng biết hai đứa bé này. Chính là hai đứa con của chị gái vợ, bé gái lớn lên 6, bé trai thứ hai lên 4.

Lắp bắp hỏi vợ tại sao lũ trẻ lại ngủ trên giường tân hôn, vợ cười giải thích rằng từ giờ chúng tôi sẽ nuôi hai đứa trẻ ấy. Tôi há hốc kinh hãi không thể tin nổi.

Sau đó nghe cô ấy kể mới biết chị gái vợ đã hoàn tất thủ tục ly hôn cách đây nửa tháng. Vì sắp đến đám cưới của chúng tôi nên bố mẹ vợ cấm không cho tiết lộ thông tin ấy kẻo ảnh hưởng đến chuyện vui. Thời gian vừa qua 3 mẹ con chị ấy vẫn thuê nhà ở ngoài. Hôm nay sau khi dự tiệc cưới của em gái xong, chị ấy đã lên đường đi làm ăn xa không biết bao giờ mới trở về. Hai đứa trẻ cũng để lại cho bố mẹ đẻ nuôi hộ.

- Chị ấy nhờ bố mẹ nuôi hộ nhưng anh thấy đấy, ông bà già cả ốm yếu rồi. Chúng mình trẻ khỏe lại còn son rỗi nên em đã bảo với bố mẹ mình sẽ chăm sóc hai đứa như con đẻ. Đợi vài năm nữa chúng lớn khôn thêm thì khi ấy mình mới sinh con.

Đang định bế cô ấy lên giường thì vợ lập tức ngăn tôi lại, ra dấu im lặng. Ảnh minh họa

Đây mà là món quà đặc biệt vợ tặng tôi sao? Có mà là gánh nặng và trách nhiệm quá vô lý thì đúng hơn! Tại sao chúng tôi phải nuôi con hộ chị gái vợ?

- Em tin anh là người sống có tình có nghĩa, thương yêu trẻ nhỏ. Chúng là cháu em thì cũng có khác gì con đâu. Hơn nữa chị gái chấp nhận đi làm ăn xa để nhường cơ ngơi này cho hai đứa mình đấy anh ạ.

Vợ nói như vậy tôi câm nín không biết phản bác thế nào. Cô ấy vừa đánh vào phần tình và cả phần tiền thế này thì tôi làm sao mà từ chối được. Thế nhưng nghĩ đến phải nuôi 2 đứa trẻ vài năm nữa, con đẻ của mình thì chưa được sinh mà tôi thấy ấm ức và cay cú quá. Có cách nào để từ chối không cần chăm nom hai đứa trẻ này không? Xin mọi người cho tôi vài cao kiến!

Cãi bố mẹ lấy anh phụ hồ, đêm tân hôn thấy biệt thự lộng lẫy

Vùng dậy nhìn cảnh tượng khắp căn phòng, tôi kinh hãi nhận ra mọi thứ ở đây thật sang chảnh, đẹp đẽ. Đây không phải là căn phòng tân hôn mà anh rước tôi về làm lễ bái gia tiên sáng nay.

Cho đến tận khi định ngày cưới rồi mà bố mẹ tôi vẫn càm ràm tôi ngốc, chọn chồng chẳng biết đường chọn. Chung quy cũng bởi tôi cứ khăng khăng lấy một anh chàng làm phụ hồ, chê bai mấy đối tượng ngon lành mẹ tôi nhờ người giới thiệu cho.

Duy là anh chàng làm phụ hồ cho công trình gần nhà tôi. Anh làm rồi ăn ở luôn tại lán dành cho công nhân. Vì thế mà chúng tôi mới quen được nhau. Duy hài hước, dí dỏm, tôi có chuyện âu sầu, buồn bã cỡ nào chỉ cần ở cạnh anh là có thể vui lên ngay. Anh biết cách an ủi, động viên tôi rất tinh tế và tâm lý ấy nhé. Rồi mặc dù chỉ làm phụ hồ nhưng tôi nhận thấy vốn hiểu biết của Duy rất rộng rãi, trong nhiều vấn đề tôi còn thấp hơn anh hẳn cái đầu.

Trong khi những người mẹ tôi giới thiệu cho, ngoài công việc ngon hơn Duy, còn lại đều chỉ đáng xách dép cho anh. Nói chuyện thì vô duyên, kệch cỡm, có kẻ lại keo kiệt ngay buổi đầu gặp mặt đã muốn chia đôi tiền bữa ăn… Mẹ tôi bảo tôi bị Duy hớp mất hồn rồi nên nhìn ai cũng không hợp mắt. Nhưng thật sự tôi đánh giá khách quan chứ chẳng phải thiên vị Duy đâu. Mẹ tôi chỉ nhìn vào mấy gạch đầu dòng như công việc, điều kiện gia đình, có ăn chơi không… để chọn thì chẳng thế. Bà đâu suy nghĩ tới vấn đề hợp nhau, có tình cảm với nhau đâu!

Cai bo me lay anh phu ho, dem tan hon thay biet thu long lay

Duy là anh chàng làm phụ hồ cho công trình gần nhà tôi. (Ảnh minh họa)

Trong tiệc cưới vì quá vui nên tôi đã uống không ít. Nhưng vốn không uống được rượu nên khi rời khỏi nhà hàng, vừa lên xe để về nhà chồng là tôi ngủ say tít không biết trời đất gì nữa. Khi tỉnh dậy, tôi quờ quạng tìm túi xách để lấy điện thoại xem giờ, phát hiện chiếc giường này thật lạ.

Vùng dậy nhìn cảnh tượng khắp căn phòng, tôi kinh hãi nhận ra mọi thứ ở đây thật sang chảnh, đẹp đẽ. Đây không phải là căn phòng tân hôn mà anh rước tôi về làm lễ bái gia tiên sáng nay. Chẳng là sáng nay chúng tôi làm lễ rước dâu, đến chiều thì đãi tiệc khách khứa ở nhà hàng.

Cai bo me lay anh phu ho, dem tan hon thay biet thu long lay-Hinh-2

Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất giản dị. (Ảnh minh họa)

Tôi đang ngơ ngác thì Duy xuất hiện ở cửa, thấy tôi đã tỉnh Duy liền bật đèn sáng trưng lên. Tôi càng hoảng hốt khi nhìn rõ nội thất của căn phòng dưới ánh đèn. Chạy vội ra cửa sổ nhìn xuống, tôi thấy một mảnh sân kiểu cách với rất nhiều hoa lá, cây cỏ tươi tốt. Tôi nhận ra mình đang ở 1 tòa biệt thự đắt đỏ, nơi mà tôi chưa bao giờ có dịp được bước chân vào.

Duy mỉm cười ôm lấy tôi, bảo đây sẽ là nơi ở của chúng tôi sau này. Rồi anh kể gia đình anh giàu có cỡ nào, bất động sản trải rộng ra sao. Thì ra bố mẹ anh kinh doanh lâu đời rồi, bảo họ là đại gia cũng chẳng ngoa. Cái nhà đưa tôi về bái gia tiên là nhà bố mẹ anh ở từ thuở ban đầu, hiện tại ông bà vẫn sống và đặt bát hương thờ cúng tổ tiên ở đó. Còn nơi này dành riêng cho chúng tôi làm tổ ấm mới.

Chuyện Duy đi làm phụ hồ kia, cũng bởi anh tuổi trẻ nóng nảy và kiêu ngạo đã làm ra nhiều chuyện thiếu chín chắn. Bố mẹ chồng bắt anh phải đi làm công việc vất vả ấy để rèn luyện tính tình, thấu hiểu sự khó khăn khi kiếm tiền là thế nào. Cũng nhờ ấy mà quen được tôi, thấy tôi không để tâm chuyện giàu nghèo, lại hợp tính tình, anh quyết cưới tôi về làm vợ.

Nghe xong mãi mà tôi vẫn chưa thể hoàn hồn. Mọi thứ đến quá bất ngờ, vui thì vui nhưng tôi cũng không khỏi lo lắng. Liệu một người phụ nữ xuất thân bình dân, nhan sắc tàm tạm như tôi có thể sống tốt ở gia đình “hào môn” như nhà Duy không?

Đọc nhiều nhất

Tin mới