Có hệ thống di tích phong phú như Thành nhà Hồ, Lam Kinh, Thanh Hóa không chỉ là cái nôi của nhiều triều đại mà còn là điểm đến giàu giá trị lịch sử – văn hóa.
Dù bị can ngăn, Hồ Quý Ly vẫn quyết dời đô bằng mọi giá, vì theo ông, vào cuối thời Trần không còn là thời "trị" mà thực sự bước vào thời "loạn". Vì sự "loạn" này, ông phải dời đô đến nơi đất hiểm.
Tương truyền, lúc đó Hán Thương tuy còn trẻ tuổi nhưng đã khá am tường môn phong thủy, khi xem thế đất chọn xây thành nhà Hồ đã nhận ra điều không ổn...
Biến đá thành giấy, hòn đá thiêng ở cổng Đông, “lời nguyền” thành chỉ tồn tại 6 năm... là những giai thoại được dân gian kể lại qua nhiều thế hệ về thành nhà Hồ ở Thanh Hóa.
Dù thiên văn học của người Việt đã ra đời từ thời kỳ tiền sử với sự tồn tại của lịch pháp cổ đại, nhưng bị thất truyền do đô hộ. Mãi cho đến khi có nhân tài thiên văn học Đặng Lộ vào thời nhà Trần.
Nhà Trần sau khi nối ngôi nhà Lý thì ổn định được cục diện để truyền ngôi gần 2 thế kỷ trước khi rơi vào tay nhà Hồ còn nhà Hồ thì chỉ được vài năm ngắn ngủi thì diệt vong.