Đặc công Việt Nam “xuất quỷ nhập thần” (kỳ 4)

Cuối năm 1968, đặc công nước của ta lập công đánh chìm tàu chở dầu 13.000 tấn "trước mũi" hàng nghìn tên địch.

Con ruồi cũng khó lọt

Cảng Nhà Bè vốn là một thương cảng nằm cách Sài Gòn 16km về phía đông Nam. Khi Mỹ vào miền Nam đã biến nơi đây thành một quân cảng lớn với chiều rộng 2km, dài 7km nằm ở phía tây sông Nhà Bè. Trong cảng có các khu: xăng dầu – có kho xăng thuộc hãng Shell; trận địa pháo; khu hải quân với sân bay trực thăng và sân bay cho máy bay trinh sát L-19 cất hạ cánh. 

Lực lượng bảo vệ cảng có khoảng 1 trung đoàn, trang bị 400 tàu xuồng được vũ trang đầy đủ. Lực lượng ở đây gồm đủ các sắc lính: Hải quân, lính thủy đánh bộ, pháo binh, công binh, không quân.

Hàng ngày, máy bay trinh sát L-19 thường xuyên do thám trên diện rộng và tìm kiếm những nơi nghi ngờ. Trên các sông Lòng Tàu, Soài Rạp, Nhà Bè ở gần cảng, nhiều trạm kiểm soát cố định và lưu động được tổ chức để kiểm tra tàu thuyền qua lại. Mặt sông thường có 6-8 tàu chiến cùng 4-6 trực thăng thay phiên nhau quần đảo, quét đèn pha tìm kiếm từng đám bèo tây, bụi cỏ ven bờ.

Những khi có tàu lớn cập cảng thường có 2 tàu chiến hộ tống 2 bên, theo sau là ca nô với đầy đủ vũ khí. Lính trên bờ cũng được huy động đến làm việc đông hơn với đèn pha, pháo sáng làm cho cảng sáng như ban ngày. Trong cảng, những tàu lớn, đặc biệt là tàu Mỹ, cứ 5-7 phút bọn thủy thủ lại bắn súng hoặc ném lựu đạn xuống sông dọc 2 bên sườn tàu. 
 Cảng Nhà Bè năm 1967.

… nhưng đặc công thì ngoại lệ

Với lực lượng bảo vệ đông đảo và hiện đại như thế, tưởng chừng một con ruồi cũng khó lọt qua để vào trong cảng. Nhưng vành đai bảo vệ ấy đã trở thành mù lòa trước các chiến sĩ đặc công của ta. Rạng sáng 5/12, chiến sĩ đặc công ta đã lọt vào cảng, đặt thuốc nổ đánh chìm chiếc tàu chở dầu 13.000 tấn ngay trước mắt địch.

Theo cuốn Một số trận chiến đấu của lực lượng đặc công trong kháng chiến chống Mỹ, 18h ngày 1/12, lợi dụng đêm tối và sông nước, tổ trinh sát của đội 5 Đặc công rừng Sác đã bí mật đột nhập vào cảng. Đến 4h ngày 2/12 còn cách mục tiêu 5 km nhưng trời sắp sáng không thể vào sâu hơn, phải dừng lại quan sát bằng ống nhòm.

Qua ống nhòm, trinh sát đã phát hiện được một tàu trọng tải 13.000 tấn. Nửa đêm 2/12, tổ trinh sát để lại 1 đồng chí để nắm mục tiêu còn 2 người về căn cứ báo cáo tình hình và lập kế hoạch tấn công.

Kế hoạch chiến đấu được phác thảo: Tổ chiến đấu gồm 3 người sẽ lợi dụng dòng chảy của sông Lòng Tàu, sông Nhà Bè để di chuyển, luồn lách qua trạm kiểm soát của địch, tiếp cận mục tiêu. Vị trí đặt bộc phá là mạn tàu, chính giữa khoang buồng máy. Sau khi đặt bộc phá vào đúng vị trí, ta sẽ hẹn giờ kíp nổ để đảm bảo khi vụ nổ xảy ra, các chiến sĩ đã đi xa trận địa để dễ dàng tránh địch truy lùng.

Đốt tàu trước mắt địch

Tối 4/12 tổ chiến đấu bắt đầu di chuyển. Khi ra đến cửa rạch Chà Là trên sông Lòng Tàu tổ gặp biệt kích địch, phải dìm bộc phá sâu xuống nước và thả ống theo sông Lòng Tàu. Đi được 1 đoạn, thủy triều bắt đầu rút nên phải bơi ngược nước 3 km.

Đến 22h, tổ đến được ngã 3 sông Soài Rạp và sông Nhà Bè. Khu vực này có nhiều tàu thuyền của dân đậu ở bến, phải len lỏi mất khá nhiều thời gian mới qua được. Nhưng ra đến giữa sông lại gặp phải nước xoáy, 3 chiến sĩ vừa phải giữ bí mật lại có khối bộc phá nặng nên phải chống chọi rất vất vả mới thoát được.

23h đêm 4/12, khoảng cách đến mục tiêu vẫn còn 5km nữa. Càng vào gần cảng, tàu thuyền tuần tiễu càng dày hơn. Lúc này thủy triều đã lên song nước còn chảy chậm nên tốc độ bơi thả rất chậm, chỉ nhích được từng đoạn một. Có chiến sĩ đã chần chừ muốn dừng trận đánh sang đêm sau. Cả tổ hội ý rồi quyết định khắc phục khó khăn để đánh đúng kế hoạch. Nửa giờ sau, nước triều bắt đầu chảy xiết nên tốc độ bơi thả nhanh hơn.

Vượt qua 3 tuyến tàu các loại của địch ở vòng ngoài, tổ chiến đấu tiến thẳng đến cầu tàu số 4, nơi có chiếc tàu 13.000 tấn. Một chiến sĩ bơi lên mũi tàu bám chặt vào dây neo. Một chiến sĩ khác bám vào bánh lái ở đuôi tàu còn tổ trưởng đẩy khối bộc phá áp sát mạn tàu ở vị trí đã định.

Sau khi bóp kíp hẹn giờ, chiến sĩ tổ trưởng lặn xuống buộc khối bộc phá 200kg cố định vào dây chuẩn (sợi dây buộc từ bánh lái vào dây neo để giữ cho khối bộc phá không bị nước làm trôi đi). Sau 5 phút thao tác, cả tổ thoát ra khỏi mục tiêu.
Sơ đồ trận đánh tàu chở dầu 13.000 tấn.

3 chiến sĩ rời cảng được chừng 800m thì bộc phá nổ. Chiếc tàu 13.000 tấn chở đầy dầu nên bắt lửa cháy nổ dữ dội khiến các tàu xung quanh phải dạt ra không thể chữa cháy được. Tàu 13.000 tấn từ từ chìm xuống sông kéo theo toàn bộ thủy thủ ở trên tàu.

Địch phản ứng dữ dội, cho máy bay trinh sát, trực thăng vũ trang quần đảo trên khu vực nhằm phát hiện bộ đội ta trên đường rút ra. Pháo địch từ trận địa pháo trong cảng bắn vào các cửa sông rạch mà chúng nghi ngờ để chặn đường rút của lực lượng tấn công.

Trái với địch dự đoán, đặc công không rút ra ngay mà lại bơi tiếp theo sông lên ẩn nấp ở Rạch Cá, cách cảng không xa. Ngày hôm sau, địch chạy loạn xạ trên sông, trên đường để tìm những kẻ tấn công đêm trước nhưng vô hiệu nên đến tối phản ứng của chúng cũng dịu dần. Chờ đến tối tổ chiến đấu bơi theo sông về đến căn cứ an toàn lúc đến 23h30 đêm 5/12. 

Tàu chở dầu 13.000 tấn bị đánh chìm ngay trong một cảng có hàng ngàn quân bảo vệ vòng trong vòng ngoài đã khiến địch vô cùng hoang mang. Suốt 15 ngày sau trận đánh, cảng Nhà Bè phải dừng không cho tàu lớn cập cảng để khắc phục hậu quả.

Nhận xét về ý nghĩa của trận đánh, cuốn Một số trận chiến đấu của lực lượng đặc công trong kháng chiến chống Mỹ viết: “ Trận đánh không chỉ gây thiệt hại về kinh tế cho địch mà còn gây tiếng vang chính trị lớn ngay trong sào huyệt của chúng buộc địch phải điều chỉnh lực lượng, bố trí lại thế phòng thủ vốn đã bị động càng bị động hơn”.

TIN LIÊN QUAN:


Vũ Đức

Bình luận(0)