Xé lòng bạn thân dám làm điều này với chồng sắp cưới của tôi

Bức ảnh đôi tình nhân tay trong tay ngọt ngào ôm ấp nhau đi dạo bên bãi biển đầy nắng như một lưỡi dao cứa vào con tim tôi.

Tôi luôn nghĩ mình là một người may mắn. May mắn vì sinh ra trong một gia đình khá giả ở một thành phố lớn, may mắn vì gia đình tôi luôn yên ấm, thuận hòa, may mắn vì sự nghiệp học hành, đèn sách rồi nghề nghiệp của tôi khá êm xuôi, và may mắn nhất là tôi gặp được anh.
Anh là một người trai miền biển, gặp anh lần đầu trong dịp giao lưu giữa các chi nhánh của công ty tôi đã chết mê chết mệt vóc dáng khỏe khoắn, đôi vai vạm vỡ của anh. Thêm vào làn da nâu rám nắng và nụ cười ấm như mặt trời mùa đông nữa là đủ cho con tim tôi trăm bề thổn thức. Và cũng kỳ diệu, tình yêu của tôi dành cho anh không hề đơn phương.
Đấy, tôi thấy mình thật là người may mắn. Đến nỗi mà Trang - con bạn thân nối khố của tôi từ thuở thò lò mũi xanh lúc đầu còn hoài nghi về cái tình yêu sét đánh của tôi nhưng rồi về sau nó cũng phải gật gù tâm phục khẩu phục.
Xe long ban than dam lam dieu nay voi chong sap cuoi cua toi
Tôi và anh đã yêu nhau say đắm và Trang bạn thân tôi cũng hiểu rất rõ về tình yêu ấy của chúng tôi. Ảnh: I.T 
Trang và tôi như 2 cục nam châm trái dấu, dù tính tình trái ngược nhau nhưng cứ dính lấy nhau như sam, tôi nhẹ nhàng nữ tính bao nhiêu thì nó tưng tửng, mạnh mẽ bấy nhiêu. Thân nhau đến thế nên chuyện tình yêu của tôi nó cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, người yêu của tôi nó cũng hiểu ngọn ngành tính nết.
Trừ những dịp lễ đặc biệt, còn hầu như lần nào tôi và Khánh - người yêu tôi đi chơi, đi xem phim, đi ăn uống cũng rủ Trang đi cùng. Có người xì xầm cảnh báo tôi bảo, tin bạn dễ mất người yêu như chơi. Nhưng đấy là do họ chưa biết về tình bạn của chúng tôi mà thôi.
Ai mà chứng kiến những lần tôi và anh Khánh giận dỗi nhau, Trang nó vất vả biến mình thành “keo con voi” để gắn kết chúng tôi lại với nhau chắc sẽ không nói thế. Ai mà tận mắt thấy tôi và Trang, 10 năm về trước – cái thời cả xã hội đua nhau xem phim chưởng bộ Hồng Kông ấy, từng cắt máu ăn thề (bắt chước trong phim ạ) thì chắc không hoài nghi như thế.
Gia đình tôi quý Trang lắm, coi như con cái trong nhà. Anh Khánh cũng hứa hẹn, sau khi chúng tôi cưới, nhất định phải tìm được “đám tử tế” cho Trang. Rồi những ngày tháng hạnh phúc của chúng tôi sắp đến khi hai đứa bắt đầu lập kế hoạch cho một đám cưới sau 5 năm trời yêu nhau. Những địa điểm chụp ảnh cưới, tổ chức tiệc và cả đặt vé cho tuần trăng mật ở Phú Quốc cũng được tôi, anh lựa chọn.
2 tháng trước khi cưới, tôi lao vào công việc để hoàn thành cho những ngày nghỉ sắp tới. Anh đẩy nhanh tiến độ cho mấy chuyến công tác vào miền Nam. Trang thì khăn gói về quê xa thăm ông bà nội.
Thế rồi một ngày đẹp trời, bố mẹ tôi trong chuyến du lịch xuyên Việt đã bất ngờ trở về sớm hơn dự định, ánh nhìn trăn trở và khuôn mặt nặng trĩu suy tư của hai người đã khiến tôi lo lắng. Cuối cùng, khi không thể thoái thác được những câu hỏi dồn dập của tôi, mẹ đành đưa chiếc điện thoại cho tôi xem vài bức ảnh. Đập vào mắt tôi là một khung cảnh đầy mơ mộng, một đôi tình nhân đang ríu rít ôm ấp nhau giữa biển trời Phú Quốc.
Tay tôi run lên khi lướt từng bức ảnh, con tim như bị rạch nát bởi một lưỡi dao lam khi ánh mắt tôi dán chặt vào đôi tình nhân ấy - Trang và Khánh.
Xe long ban than dam lam dieu nay voi chong sap cuoi cua toi-Hinh-2
Người bạn tôi từng tin tưởng như chị em thân thiết lại chính là người đã cùng chồng sắp cưới phản bội tôi. Ảnh: I.T 
Tôi nằm bẹp trong phòng khóc như mưa như gió hai ngày, rồi tôi bốc máy gọi anh, gọi Trang. Anh vẫn bảo đang quay cuồng với các lịch làm việc dày đặc trong chuyến công tác. Trang vẫn bảo đang chăm ông bà ở quê. Lòng tôi quặn thắt như đứt từng khúc ruột. Hôm sau, tôi bay vào Phú Quốc để đi tìm sự thực. Tôi mong là bố mẹ tôi đã nhìn nhầm, tôi mong những bức ảnh kia là của ai đó trong thiên hạ vô tình giống anh, giống Trang. Nhưng rồi, khi đến nơi cần tìm, tôi biết chỉ có tôi đã lầm.
Tôi từng nghĩ mình sẽ phải xử lý sao khi anh và Trang quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ chửi rủa anh thế nào, sẽ tát bao nhiêu cái vào mặt Trang khi nó tu tu khóc dưới chân tôi, nhưng rồi… khi tôi gõ cửa phòng khách sạn.
Tôi đến căn phòng 501 có view rất đẹp nhìn ra biển (nơi mà tôi và anh định đi nghỉ tuần trăng mật), tôi đã tận mắt chứng kiến họ đang âu yếm bên nhau. Nhưng lạ thay, đối diện với tôi họ không hề run sợ, họ không hề hối lỗi, họ nhìn tôi chằm chằm bằng ánh nhìn thương hại khiến tôi trong chốc lát thấy mình thật ngớ ngẩn.
Không khí lạnh lẽo, tất cả đều im lặng, chỉ đến khi anh đứng dậy đi về phía Trang, ôm cô ấy vào lòng rồi nói với tôi “Xin lỗi em, nhưng bọn anh cũng rất mệt mỏi vì phải sống không thật bao lâu, chúng ta kết thúc ở đây đi”.
Mọi thứ xung quanh tôi như vừa vỡ vụn. Trang thở dài quay mặt nhìn ra biển. Tôi quay lưng đi, ôm mặt khóc rưng rức từ Phú Quốc về Hà Nội, nước mắt nhòe ướt trên dòng tin nhắn của Trang: “Xin lỗi mày, tao cũng cần có tình yêu, thực ra, tao và anh Khánh đã quen nhau từ trước khi mày gặp anh ấy”.
Vậy là hết… tôi ra nước ngoài 3 năm bỏ lại sau lưng tất cả. Tôi nghe đâu Trang và Khánh đã cưới nhau 1 năm trước. Nhiều người đến với tôi mà tôi không thể mở lòng được. Tôi sợ mình lại sai. Tôi từng nghe người ta bảo, ngã ở đâu thì nên đứng dậy ở đó, muốn hết đau thì nên nhìn thẳng vào vết thương, tôi có nên trở về đối diện với họ để làm lại cuộc đời tôi?
Theo Mi Vân/Dân Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)