Về quê ăn giỗ anh trai chồng, tôi chết lặng khi thấy điều này

Nhưng vừa mới nhìn thấy khuôn mặt của đứa cháu trai, tôi chết lặng khi thấy nó giống chồng tôi như hai giọt nước. Tại sao lại có sự trùng hợp đến vậy, đầu óc tôi hỗn loạn, mọi thứ rối tung….

Vợ chồng tôi kết hôn 5 năm và đã có một cô con gái 4 tuổi. Sau khi sinh con, tôi bị u xơ tử cung và phải phẫu thật cắt bỏ tử cung của mình. Ngày biết mình phải làm phẫu thuật tôi buồn lắm nhưng may mắn có chồng bên cạnh, anh là người động viên tôi rất nhiều.
Cùng năm tôi phải làm phẫu thuật thì nhà chồng ở quê cũng xảy ra chuyện vô cùng buồn. Anh trai chồng tôi vừa mới cưới vợ được 3 tháng thì bị tai nạn giao thông và anh ấy không qua khỏi. Nhìn chị dâu còn trẻ (ít tuổi hơn vợ chồng tôi) khóc vật vã trong đám tang chồng mà ai cũng chào nước mắt.
Sau khi anh chồng mất được một năm, bố mẹ chồng tôi ngỏ ý bảo chị đi bước nữa, vì chị chưa con cái gì nên cũng dễ. Nhưng chị không chịu, muốn ở lại chăm sóc bố mẹ chồng. Vì chị ấy và mẹ chồng tôi rất quyến luyến nhau, trước khi làm con dâu chị ấy đã là con nuôi của ông bà. Dạo bà ốm mấy tháng nằm viện chị ấy cũng chăm lo cho bà rất chu đáo. Khi đó tôi chưa lấy chồng bây giờ, chỉ nghe kể lại thế.
Ve que an gio anh trai chong, toi chet lang khi thay dieu nay
Ảnh minh họa. 
Quay trở lại chuyện vợ chồng tôi. Từ khi tôi phải cắt bỏ tử cung thì sức khỏe cũng yếu dần, hôm đám tang anh chồng thì tôi có về dự còn sau đó ít về hơn. Phần vì mệt, phần vì ngại đối diện với mẹ chồng. Vì nhà có hai đứa con trai, đứa thì vừa mất, đứa lại chỉ đẻ được mỗi một cô cháu gái, ông bà cũng buồn lắm. Mỗi khi có việc gì tôi toàn để chồng và con về. Tôi lấy cớ ở lại trông nhà. Chỉ có Tết thì bắt buộc phải về. Cũng vì không chu toàn được việc nhà chồng nên đều đặn hàng tháng tôi đều gửi biếu bố mẹ chồng 5 triệu để ông bà chi tiêu.
Chuyện sẽ chẳng có gì để nói cho tới dịp gần Tết vừa rồi là giỗ của anh trai chồng, với lại tôi còn nghe tin chị dâu góa chồng 3 năm nay vừa mới sinh con. Hồi chị bầu, chồng tôi bảo bố mẹ anh đồng ý cho chị sinh con vì chị kiên quyết muốn ở lại phụng dưỡng ông bà mà không chịu đi bước nữa. Tôi nghe thế thì cũng thương chị và muốn mang về cho cháu ít đồ.
Nghe tôi nói muốn về quê thì chồng giật mình, thậm chí còn gạt đi bảo, về đi ngay như thế thì con mệt lắm, lên lại ốm. Khi nào được nghỉ dài thì mẹ con hãy về. Thấy chồng nói vậy thì tôi cũng thôi không đi, nhưng khi chồng vừa đi rồi tôi lại cứ thấy áy náy. Dù sao chị ấy cũng mới sinh, mình làm phận em dâu thì cũng nên về thăm chị với cháu. Hàng ngày toàn chị báo hiếu bố mẹ chồng chứ mình có chăm sóc được ông bà đâu. Nghĩ vậy tôi lại dắt con xách đồ ra bắt xe về sau chồng.
Chồng về trước mẹ con tôi, vì tôi đã thấy dép anh để bên ngoài, tôi đoán anh đang ở trong phòng chị dâu thăm cháu. Bố mẹ chồng tôi đi vắng đâu đó. Tôi để con đứng ngoài chơi với con mèo con còn mình bước vào nhà. Tôi khá bất ngờ khi nghe thấy giọng nói của chị dâu từ trong buồng vọng ra. “Bố về chơi với em đây này, mua cho em bao nhiêu đồ nữa”. Tôi khá tò mò vì không biết bố đứa bé là ai, nên bước nhanh vào buồng chị dâu.
Nhìn thấy tôi, có lẽ chị dâu cũng bất ngờ lắm. Chẳng thấy chồng tôi, cũng không thấy bố đứa bé nhưng đống đồ tôi mua bảo chồng cầm về cho cháu thì đang để bên cạnh chị. Tôi cố gắng bình tĩnh chào chị và đến bế cháu. Nhưng vừa mới nhìn thấy khuôn mặt của đứa cháu trai, tôi chết lặng khi thấy nó giống chồng tôi như hai giọt nước. Tại sao lại có sự trùng hợp đến vậy, đầu óc tôi hỗn loạn, mọi thứ rối tung. Tôi bế cháu được 5 phút thì chồng cũng bế con tôi vào nhà. Có lẽ anh bất ngờ khi thấy tôi và con về lắm.
Suốt ngày hôm đó và ngày hôm sau tôi thấy cả nhà chồng như có chuyện gì đó giấu tôi. Họ thay đổi thái độ với tôi hoàn toàn, không hề trách móc gì cả dù tôi đi từ tết đến giờ không về. Những năm trước lần nào tôi về bà cũng ca một bài rồi quay ra than thở. Giờ thì tuyệt đối không. Và có một điều rất lạ là bà không muốn tôi bế con của chị dâu chồng.
Lòng tôi lại càng nghi ngờ, liệu có chuyện chồng tôi chính là cha của đứa con mà người chị dâu góa chồng kia sinh ra không. Tôi tra hỏi nhưng chồng tôi kiên quyết không nói mà còn bảo tôi suy nghĩ vớ vẩn lung tung. Nhưng nhìn khuôn mặt thằng bé, rồi lời chị dâu nói hôm ấy cùng thái độ của nhà chồng thì mối nghi ngờ của tôi càng có cơ sở. Lẽ nào vì tôi không thể sinh con được nữa nên nhà họ đã làm cái việc loạn luân đó. Tôi định sẽ trở về một lần nữa lén lấy tóc đứa bé và tóc chồng tôi đi xét nghiệm AND để làm rõ mọi chuyện. Chứ để thế này thì tôi không ngày nào sống yên ổn được.
Theo Một thế giới

>> xem thêm

Bình luận(0)