Tôi ôm con bỏ đi nhưng cả tháng sau chẳng thấy chồng đi tìm

Tôi chán chường tột độ cảnh chồng nghèo, trong lòng hối hận vô cùng vì khi trước dại dột không biết chọn chồng, Hường nói.

Đã là vợ chồng thì cần thấu hiểu, thông cảm cho nhau thật nhiều cũng như chấp nhận những ưu khuyết điểm ở đối phương. Trên đời này không có ai là người hoàn hảo, hãy nhìn vào mặt tốt và sự cố gắng của đối phương để vun vén và xây đắp hạnh phúc chung của hai người.

Người vợ tên Hường (33 tuổi) đã chia sẻ câu chuyện xảy ra cách đây 2 năm của vợ chồng cô như sau:

"Cưới xong tôi mang bầu luôn, không có ông bà nội ngoại đỡ đần nên tôi quyết định nghỉ làm ở nhà vài năm, chờ con cứng cáp rồi đi làm lại. Chồng thương vợ nên gật đầu đồng ý, dù mức lương của anh không cao.

Nghỉ làm rồi mới biết cả nhà trông vào đồng lương của chồng thật khó khăn và thiếu thốn. Trước đây còn độc thân, tôi không nặng gánh gia đình nên làm được bao nhiêu đều tiêu cho bản thân. Hiện tại không có thu nhập, lương chồng được 12 triệu, còn phải thuê nhà rồi đủ thứ cần chi tiêu, tôi luôn phải căng đầu nghĩ cách co kéo sao cho không thâm thụt số tiền chồng đưa.

Rồi nhìn người ta đi đẻ viện quốc tế sướng như tiên còn mình đẻ viện công điều kiện chật chội, đông đúc mà tôi ứa nước mắt thương phận mình. Con người ta được uống sữa ngoại đắt tiền, vợ người ta có người hầu hạ tận nơi hẳn 3 tháng trời, được bồi bổ đủ thứ của ngon vật lạ sau khi sinh.

Còn tôi đẻ thường được 15 ngày đã phải dậy túc tắc làm việc vì chồng không có tiền thuê người, ông bà đôi bên chỉ lên được vài ngày lại về quê bận việc đồng áng. Con tôi cũng chẳng có tiền mua sữa ngoại, bản thân tôi chỉ ăn hết thịt lợn đến thịt gà, thèm bữa hải sản mà ngó vào ví tiền lại đành nuốt nước mắt quay đi.

Toi om con bo di nhung ca thang sau chang thay chong di tim

Ảnh minh họa

Con tôi được 3 tháng thì bị sốt cao nhưng trong nhà đã hết nhẵn tiền mà chồng chưa đến ngày lĩnh lương. Anh phải chạy vạy mới vay mượn được 1 triệu để đưa con vào viện. Khám xong cho con từ viện về, tôi và chồng cãi nhau to, nói đúng hơn là chỉ có tôi mắng mỏ, chì chiết anh.

Tôi chán chường tột độ cảnh chồng nghèo, trong lòng hối hận vô cùng vì khi trước dại dột không biết chọn chồng. Đám bạn tôi chẳng hơn tôi bao nhiêu nhưng khôn ngoan lấy được chồng giàu, lúc này vi vu du lịch khắp nơi, nào phải ngồi một chỗ mà tính hôm nay ăn gì cho tiết kiệm như tôi!

Nhìn vẻ câm lặng chịu đựng của chồng mà tôi càng thấy bực bội. Đùng đùng xếp đồ ôm con bỏ đi, tôi tuyên bố không muốn chịu đựng cảnh nghèo hèn bên anh nữa. Tôi sẽ tìm cho mình 1 người đàn ông có thể làm chỗ dựa vững chắc cho bản thân và con!

Kỳ lạ là chồng nhìn tôi bế con ra khỏi nhà nhưng anh chẳng níu kéo một lời. Thời gian sau đó anh cũng không hề đi tìm vợ hay gọi điện hỏi thăm con dù tôi không tắt máy. 2 ngày sau khi tôi ôm con đến nhà cô bạn giàu có ở nhờ, anh gửi cho tôi 3 triệu mà không nhắn nhủ gì thêm. Nhìn cô bạn lấy chồng giàu được sung sướng, có kẻ hầu người hạ, tiền tiêu không phải nghĩ, tôi thấy 3 triệu của chồng mới thảm hại làm sao.

Cô bạn bảo tôi cứ ở lại cả tháng cũng được, chồng nó đi công tác dài ngày rồi. Sau khi bỏ nhà đi, ban đầu tôi nghĩ nhiều đến việc bỏ chồng làm lại từ đầu nhưng cả tháng sau chẳng thấy anh đi tìm thì tôi bắt đầu thấy hụt hẫng, trống vắng.

Đêm đó đang ôm con ngủ thì điện thoại của tôi có cuộc gọi đến, là một người bạn của chồng. Anh ấy thông báo chồng tôi đang nằm viện, bảo tôi đưa con về thăm bố. Tôi nghe mà rụng rời hoảng sợ, vừa khóc vừa nhờ bạn trông con giúp để lao đến ngay với chồng. Nhìn anh nằm trên giường bệnh, tôi ngây ngẩn không thể tin nổi. Qua 1 tháng mà anh trở nên xanh xao, gầy guộc quá.

Toi om con bo di nhung ca thang sau chang thay chong di tim-Hinh-2
Ảnh minh họa

Thời điểm đó tôi mới biết trong 1 tháng vợ bỏ đi, anh không đi tìm mà lao vào làm việc ngày đêm mong kiếm được nhiều tiền lo cho vợ con. Anh định bụng khi nào khấm khá hơn mới đi đón tôi về để tôi không phải chịu khổ cùng mình, tiền kiếm được anh sẽ gửi hết cho vợ nuôi con.

Tôi chỉ còn biết ôm chặt chồng mà khóc nức nở. Lúc nghe tin anh nằm viện, tôi đã nhận ra mình vẫn còn rất yêu chồng và rõ ràng anh cũng vô cùng thương tôi. Bị vợ xúc phạm nhưng anh chẳng hề để bụng, còn vì chịu áp lực tiền bạc từ vợ mà làm việc tới mức bỏ quên sức khỏe...".

Hường chia sẻ sau đó cô lập tức đưa con về nhà với chồng. Hiện tại cô đã gửi con đi nhà trẻ để đi làm lại, hai vợ chồng cùng nhau cố gắng nên cuộc sống đã ổn định hơn và tình cảm vợ chồng thì luôn đong đầy.

Cô kể thêm, thời gian ở nhờ nhà bạn, có đêm cô nghe được bạn mình nói chuyện với chồng qua điện thoại: "Em biết anh đang ở chỗ cô ta. Em sẽ không ghen tuông gì đâu, em chỉ cần anh còn nhớ đường về nhà thôi...". Quá đỗi ngỡ ngàng, Hường bèn hỏi thật bạn thì cô ấy tâm sự chồng có điều kiện cũng cưng chiều vợ hết mực song lại ngoại tình hết lần này đến lần khác. Cô ấy muốn giữ vị trí chính thất, bảo toàn những quyền lợi hiện tại thì chỉ còn cách chấp nhận điều đó như một sự thật hiển nhiên.

Lúc đó Hường mới sâu sắc nhận ra một điều đừng bao giờ nhìn vẻ hào nhoáng bên ngoài mà ngỡ rằng đó là hạnh phúc, yên vui hay không chỉ có người trong cuộc mới thấm thía. Và chồng giàu không phải là yếu tố làm nên hạnh phúc, quan trọng hơn cả là người đàn ông ấy yêu thương cô thật lòng và luôn cố gắng nỗ lực vì vợ con mỗi ngày.

 

Theo Giadinh

>> xem thêm

Bình luận(0)