Tôi chán ghét đứa em “bất đắc dĩ” mà bố đưa về

Tôi không hề thấy yêu thương nó như đứa em gái của mình, mà ngược lại còn thấy nó đáng ghét vì tự nhiên xen vào cuộc sống của gia đình tôi.

Cuộc sống của gia đình tôi sẽ được gọi là ấm êm, hạnh phúc nếu không có một ngày đẹp trời, bố tôi đưa về một đứa em trai “bất đắc dĩ”. Nó là kết quả cuộc tình vụng trộm 6 năm về trước của bố tôi trong một lần đi công tác ở tỉnh xa. Vì chuyện này, bố mẹ tôi đã nhiều lần to tiếng, nhưng cuối cùng đứa “con rơi” của bố vẫn được đưa về nhà tôi vì mẹ nó mới qua đời do bạo bệnh.
Có thêm đứa em “bất đắc dĩ”, cuộc sống của gia đình tôi xáo trộn hoàn toàn. Căn phòng của hai chị em tôi đang ở giờ phải ngăn một nửa cho nó. Nó khá nghịch và tự tiện, khi chị em tôi không có nhà, đồ đạc của chúng tôi thường bị nó lục tung hết lên. Khi đi ngủ, nó cũng không theo một giờ giấc nào, thích ngủ lúc nào thì ngủ, không thì nghịch ngợm đến khuya khiến 2 chị em tôi khá khó chịu…
Toi chan ghet dua em “bat dac di” ma bo dua ve
Tôi không hề thấy yêu thương nó như đứa em gái của tôi (ảnh minh hoạ- tuyenquang.tintuc.vn)
Tôi cũng đã nhiều lần phản ứng với bố về việc nó sống quá “hoang dã”, nhưng bố bảo chị em tôi chịu khó một thời gian, nó sẽ quen dần cuộc sống ở thành phố. Tôi không biết bao giờ nó mới quen, nhưng tôi thực sự khó chịu về sự có mặt của nó. Tôi không hề thấy yêu thương nó như đứa em gái của mình, mà ngược lại tôi còn thấy nó đáng ghét. Tôi ghét nó vì tự nhiên nó xen vào cuộc sống của gia đình tôi, vì nó mà mẹ tôi thêm phần vất vả, và vì nó mà nhiều lần bố mẹ tôi bất hoà.
Tôi biết dần dần mình vẫn phải chấp nhận đứa em này, vì nó là con bố tôi, là chị em ruột thịt với chúng tôi. Nhưng hiện tại, sự có mặt của nó đang làm tôi rất khó chịu, bức bối. Ai đã từng rơi vào hoàn cảnh éo le như tôi, cho tôi lời khuyên với, để tôi có thể sống yên ổn với đứa em “bất đắc dĩ” này.
Theo PV/VOV

>> xem thêm

Bình luận(0)