Nghẹn lòng khi vô tình nghe cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và con gái bà

Trong thâm tâm, tôi cứ nghĩ mình sống thật lòng thì sẽ nhận lại yêu thương. Nhưng sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và con gái bà, tôi đắng nghẹn lòng.

Trước khi có chồng, tôi vẫn hay nghe đồng nghiệp, họ hàng nói về mối mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu muôn thuở. Khi đó, tôi còn nghĩ họ phiến diện quá, mình cứ sống hết lòng hết tâm với nhà chồng thì chẳng ai ghét mình được cả. Tôi mang theo cái suy nghĩ ấy, hãnh diện lấy chồng và luôn mơ ước cuộc sống bình yên, không sóng gió.

Thực tế cũng đã chứng minh suy nghĩ của tôi đã đúng. Nhưng chỉ đúng một phần. Tôi đã sống hết lòng với nhà chồng. Tôi coi nhà chồng như nhà mình, xem mẹ chồng như mẹ ruột. Đi công tác, tôi luôn mua hai món quà giống hệt nhau, ngang giá tiền nhau để biếu hai bà mẹ. Mỗi tháng, tôi biếu mẹ mình bao nhiêu thì sẽ biếu mẹ chồng bấy nhiêu, không hề có sự phân biệt mẹ ruột-mẹ chồng.

Và mối quan hệ giữa tôi với mẹ chồng đúng là dễ thở thật. Mẹ chồng tôi dọn nhà, nấu ăn, pha nước cho tôi tắm một cách ân cần. Tôi bệnh, bà nấu cháo, hỏi thăm tận tình. Tôi muốn về nhà đẻ chơi, thậm chí ở lại hẳn vài ngày, mẹ chồng cũng không bao giờ cấm cản. Ngược lại, bà còn mua quà cáp gửi về biếu bố mẹ tôi. Đã thế, bà còn bắt chồng tôi phải đi cùng vợ, phải yêu thương, chiều chuộng vợ. Thử hỏi, mẹ chồng như thế, sao tôi không yêu, không quý cho được.

Không ngờ, chiều tối qua, khi vô tình nghe cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và con gái bà, tôi mới đắng đót tận lòng. Tôi cũng nhận ra rằng: mẹ chồng chẳng bao giờ yêu thương mình một cách thật tâm, vô điều kiện như mẹ ruột.

Nghen long khi vo tinh nghe cuoc tro chuyen giua me chong va con gai ba

Thế đấy, cuối cùng thì với mẹ chồng, tôi cũng không phải là con gái ruột. (Ảnh minh họa)

Chiều qua, em chồng tôi về chơi. Ăn cơm xong, bà hớn hở lấy ra hai cái váy giống hệt nhau. Một cái bà đưa tôi, một cái bà đưa em chồng. Mẹ chồng còn nắm lấy tay tôi, bảo rằng với bà, tôi cũng như con gái ruột thịt vậy.

Tôi đã cười tươi rói, vui sướng vì nghĩ rằng mẹ chồng thương yêu mình thật lòng. Không ngờ, khi dọn dẹp xong bát đũa, tôi lên phòng thì vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và con gái bà.

Em chồng trách mẹ chồng sao lại tặng tôi cái váy đắt tiền như thế. Mẹ chồng tôi nói rất nhỏ, nhưng qua khe cửa, tôi cũng nghe khá rõ ràng. Có lẽ họ tưởng rằng tôi còn đang rửa bát nên mới vô tư không hề đóng kín cửa. Mẹ chồng nói rằng bà làm thế một phần cũng vì em chồng tôi thôi: "Không phải con định mua ô tô sao? Thiếu bao nhiêu thì cứ nói với chị dâu. Mẹ tốt với nó cũng vì con. Chị dâu con tiền không thiếu, tốt với nó tí cho dễ mở miệng hỏi tiền con ạ".

Tôi bàng hoàng, thất vọng và hụt hẫng. Tôi đi xuống, cầm cái váy bần thần đem cất cái váy vào góc tủ. Thế đấy, cuối cùng thì với mẹ chồng, tôi cũng không phải là con gái ruột. Cái bà cần cũng không phải tình cảm của tôi mà là tiền.

Từ hôm qua đến giờ, tôi không còn muốn nói chuyện với mẹ chồng nữa. Tình cảm bà dành cho tôi có bao nhiêu là thật lòng đây? Giờ tôi nên dùng thái độ gì để đối diện với bà đây?

Theo Baodansinh

>> xem thêm

Bình luận(0)