Nghẹn lời khi con bị trớ, mẹ chồng quát lớn “bế đi mau, kinh quá”

Mẹ chồng nói lên trông cháu cho chúng tôi nhưng ngày ngày chỉ ăn rồi chơi. Thậm chí, khi thấy thằng bé bị nôn, trớ còn tỏ ra ghê sợ.

Tôi và Quân mức lương cũng không thấp, nhưng vì chưa có nhà ở thủ đô nên hai đứa vẫn sống rất tiết kiệm. Hơn 1 năm trời chung sống, chúng tôi mới quyết định mua 1 căn chung cư giá rẻ thế mà vẫn phải chạy đôn chạy đáo vay mượn. Chính cái lúc khó khăn ấy tôi mới thấu, mẹ chồng quả thật vô tình.

Bà có mảnh đất ở quê, có lương cao nhưng không muốn cho con trai vay. Thực ra Quân không gọi hỏi bởi anh biết tính bà. Mọi việc đều do tôi trong lúc gọi điện về hỏi han, có tranh thủ kể tình hình nào ngờ bà đốp luôn: "Mẹ không có tiền. Sổ tiết kiệm với mảnh đất đấy còn để dưỡng già. Hai đứa tự lo đi".

Và ngày hôm sau, mẹ chồng còn gọi lên cho Quân, trách móc con trai muốn bòn tiền. Quân tức giận về trách tôi: "Anh cấm em gọi cho mẹ, từ giờ về sau coi như người dưng đi".

Tôi nghĩ anh trong lúc nóng giận nên nói thế, dù gì cũng là mẹ đẻ, sau mà coi như người dưng được? Thế nhưng ít ngày sau, mẹ chồng lại gọi cho tôi hỏi vay ngược vì muốn mua căn nhà lớn để sống cùng người tình. Bỏ bê con trai từ nhỏ tới lớn để chạy theo tình yêu, tới giờ bà vẫn như thế, quả thật không phải người mẹ tốt mà! Và cũng chính từ đợt đó, tôi quyết định nghe lời Quân, chặn luôn liên lạc của mẹ chồng.

Song bà vẫn y như xưa, khi con trai cần thì mặc kệ, còn khi khó khăn thì bám riết không rời. Thời gian gần đây chúng tôi mới trả gần hết nợ thì bà bất ngờ tìm tới tận nơi. Tôi mở cửa thì mẹ chồng ném ngay chiếc va li vào, cười thảo mai: "Con dâu của mẹ, mẹ lên thăm cháu đây. Mẹ xem trên facebook của con biết được cháu đích tôn gần 1 tuổi rồi, sợ các con vừa làm vừa trông trẻ bận rộn mẹ tới giúp đỡ".

Nghen loi khi con bi tro, me chong quat lon “be di mau, kinh qua”

Ảnh minh họa. 

Và cứ thế, mẹ chồng tôi xông vào dù không được sự đồng ý. Bà cũng cứ nằm ườn ở đó, tôi đuổi khéo cũng không đi. Khi Quân trở về, bà bắt đầu lẽo đẽo theo năn nỉ: "Dù sao mẹ cũng là mẹ con mà, sao lại con cạn tình thế? Để mẹ ở lại đây giúp đỡ 2 đứa và bù đắp khoảng thời gian lúc xưa đi".

Dù bà ngọt ngào là thế nhưng Quân bảo tôi chắc chắn bà đã bị người tình lừa hết nên thế. Mẹ chồng tôi không giống như những người mẹ khác. Ngay khi bố của Quân mất, bà bỏ đi theo hết người này tới người kia. Anh được ông bà nội nuôi lớn, cả tuổi thơ thiếu thốn tình cảm của bố mẹ. Tới khi anh lên đại học, bắt đầu lăn lộn đi kiếm thêm trang trải học phí thì mẹ ruột thường xuyên xuất hiện xin tiền.

Khi anh kết hôn với tôi, anh đã cảnh báo mặc kệ mẹ chồng thế nhưng tôi lại dễ mềm lòng, cuối cùng không biết bao nhiêu lần bị bà lừa.

Chưa bao giờ phải sống chung với mẹ chồng nhưng chỉ sau ít ngày tôi đã muốn tăng xông. Bà nói là giúp nhưng kì thực chỉ ăn rồi nằm nghịch điện thoại. Chưa kể thường xuyên vào phòng tôi lục lọi phấn son, ngồi học make-up.

Đỉnh điểm là buổi tối hôm ấy, tôi vừa cho con ăn xong mới bắt đầu ăn cơm, nhưng không may thằng bé bị trớ hết cháo ra. Mẹ chồng thấy vậy liền bịt mặt, nhăn mũi rồi xua tay: "Mau bế nó đi đi, kinh quá. Thế này ai mà ăn nổi cơm nữa".

Bà còn cằn nhằn, trách móc thêm vài câu, sau đó bê luôn mâm cơm ra bàn phòng khách, mặc tôi và Quân đơ ra nhìn nhau.

Chồng tôi lúc này mới đầy bực bội, lôi va li của bà ra đặt trước mặt và dọa "Mẹ nói tới đây để giúp con cháu chứ không phải để được phục vụ. Mẹ cảm thấy không thích thì có thể rời khỏi đây ngay bây giờ. Còn nếu ở lại, từ mai con sẽ chia việc nhà, tiền ăn, tiền phòng mẹ phải đóng".

Bà há hốc miệng, tức không nói nên lời. Tôi nghĩ đã tới lúc phải cứng rắn hơn với mẹ chồng rồi nếu không muốn chuốc thêm bực bội vào người.

 
Theo M52/Nhịp sống Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)