Mẹ vợ tới chơi đúng bữa cơm, nhưng vợ chẳng thèm mời bà 1 câu

Trong khi tôi đon đả mời mẹ vợ vào ăn cơm cùng thì vợ lại thản nhiên gắp miếng thịt, bỏ vào miệng và ăn bình thường.

Tôi không hay lên mạng đọc mấy tâm sự chuyện gia đình. Thế nhưng, tôi vẫn nghĩ những mâu thuẫn thường xảy ra giữa mẹ chồng - nàng dâu, mẹ vợ - con rể... đại loại thế. Song với Trà - vợ tôi, cô ấy là người con dâu hiếu thảo rất được lòng gia đình nhà chồng. Nhưng với mẹ ruột, cô ấy lại vô cùng lạnh lùng, hờ hững.

Tôi với Trà cưới nhau được 4 tháng, trước đó yêu nhau được nửa năm. Nói chung, khoảng thời gian thì không dài, nhưng tôi biết rất nhiều bạn bè xung quanh Trà. Lạ một cái, cô ấy cực ít dẫn tôi về nhà chơi, cũng chẳng kể gì về các thành viên. Chỉ khi nào tôi hỏi, Trà mới nói đôi điều. Nhưng cô ấy đúng kiểu trả lời qua quýt cho có, hỏi gì đáp nấy, nên tôi cũng biết ý và ngưng chủ đề đó lại.

Phải tận khi tôi ngỏ ý muốn kết hôn, Trà mới chịu dẫn tôi về nhà. Lần gặp gỡ đầu tiên ấy tôi nhận thấy gia đình Trà cũng giàu có, vậy mà cô ấy giản dị quá. Bố mẹ vợ tương lai thì tâm lý, cô em gái ngoan ngoãn, giỏi giang.

Suốt buổi hôm ấy, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Duy chỉ có điều, Trà khá lạnh lùng với các thành viên. Nhưng khiến tôi bận tâm nhất là chuyện trong bữa ăn. Lúc ấy, mẹ định gắp cho miếng đùi gà, cô ấy né đi nhanh chóng, khiến mẹ vợ bị hớ nên làm rơi xuống bàn.

Tôi nhìn, Trà hơi bối rối nói xin lỗi, rồi chống chế thêm: "Con không thích thịt gà mà!"

Mặc dù khách quan mà nói, người sai là Trà. Tuy nhiên, mẹ cô ấy lại bối rối xin lỗi: "Mẹ quên, mẹ xin lỗi nhé".

Chi tiết nho nhỏ đó khiến tôi nghĩ vợ và mẹ vợ không hợp tính, hoặc có mâu thuẫn gì. Nhưng tôi hỏi, Trà vẫn không nói gì. Tôi tặc lưỡi nghĩ: "Thôi, vợ không muốn mình sẽ không ép. Gia đình nào chẳng có hũ mắm thối riêng cần giấu. Mai này là vợ chồng thì cô ấy sẽ tin tưởng hơn".

Me vo toi choi dung bua com, nhung vo chang them moi ba 1 cau

(Ảnh minh họa)

Và đám cưới của chúng tôi diễn ra 2 tháng sau lần ra mắt. Những khi 2 bên gia đình gặp gỡ, trao đổi chuyện cưới hỏi thì mẹ vợ và Trà vẫn bình thường. Nhưng tôi cứ thấy ánh mắt em nhìn mẹ không mấy thiện cảm.

Khi về sống, hai vợ chồng tôi thuê tạm căn chung cư studio nhỏ xinh trong thời gian chờ nhận nhà. Trà đúng là người vợ tốt, người con dâu thảo hiền. Việc gì Trà cũng biết làm, món gì cũng biết nấu, mẹ tôi ưng lắm.

Tuy nhiên, không giống những người phụ nữ khác, Trà chẳng bao giờ xin về, đòi về. Thậm chí, những ngày cuối tuần tôi rủ sang bố mẹ vợ chơi mà Trà còn gạt đi. Cô ấy kiếm đủ cớ là bận để thoái thác. Hoặc người khác sẽ gọi cho bố mẹ buôn tối ngày, Trà chỉ nghe chứ chẳng bao giờ chủ động.

Thế nhưng, hôm gần đây mẹ vợ tới nhà chơi. Trà có cách đối xử rất phũ khiến tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tanh thủ ngày cuối tuần rảnh rỗi, tôi và Trà bày biện đủ món. Tới lúc ngồi vào bàn ăn, thì có tiếng gõ cửa. Là mẹ vợ! Tôi đon đả mời bà vào nhà ăn cơm cùng, nhưng Trà thì nét không vui hiện rõ lên mặt.

Mặc cho mẹ vợ có chút rón rén đi vào, Trà vẫn thản nhiên gắp miếng thịt nướng, bỏ vào miệng và nhai nhóp nhép. Không phải mẹ mình đi nữa, mà chỉ cần là khách khứa tới nhà đúng bữa ăn thì cô ấy cũng cần lịch sự chứ! Nhìn hơi chướng mắt nên tôi mới không nhịn được, gắt lên: "Em không mời mẹ vào nhà ăn cơm à? Còn không đi lấy bát đũa đi!"

Nhưng Trà cũng lườm tôi: "Anh mời thì tự đi mà lấy."

Mẹ vợ rất bối rối với thái độ của Trà. Tôi thì bực. Nhưng rồi Trà buông đũa, bỏ vào phòng mặc cho mẹ vợ đứng đó.

Me vo toi choi dung bua com, nhung vo chang them moi ba 1 cau-Hinh-2
(Ảnh minh họa)

Tôi vào phòng ngủ cùng, hai đứa cãi nhau vì cách ứng xử thiếu lịch sự, tôn trọng của Trà. Lúc này, cô ấy mới rơi nước mắt, gào lên: "Em cưới anh vì anh không mấy quan tâm tới chuyện nhà em. Em cũng chả định kể sợ mọi người lại cho rằng em cũng không tử tế vì em được nuôi dạy trong môi trường như thế.

Nhưng đó không phải mẹ ruột em. Từ bé em đã bị bà ta phân biệt đối xử. Mãi sau này bà ngoại mới nói cho em hay đó là kẻ phá hoại hạnh phúc, khiến mẹ em uất ức mà qua đời.

Sau này, bà ta nào cũng kể công chăm bẵm em. Bà ta ham chơi bài bạc rồi vòi tiền em. Nhìn căn nhà ấy có vẻ giàu sang thế thôi nhưng bên trong mục rỗng, bà ta nợ rất nhiều tiền đó. Bố em thì chẳng thể nói lại nữa. Với ông, em cũng giận nên không muốn nói gì.

Anh nhìn đi, trước khi đến đây bà ta đã nhắn tin xin em 5 triệu. Đời nào em cho? Thế mà còn dám mặt dày tới đây nghĩ em sẽ sợ? Thế thì em sẽ kể hết với anh, sẽ không bao giờ cho bà ta cơ hội tống tiền."

Tôi sửng sốt trước những thông tin mà Trà chia sẻ. Mẹ vợ hiền lành, khéo léo mà tôi từng gặp hóa ra lại cũng không tử tế gì cho cam. Tôi càng thương Trà vì những gì mà em đã trải qua.

Theo M52/ Nhịp Sống Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)