Mẹ chồng mỉa mai dâu cũ: "Bỏ chị con trai tôi đẻ 1 đàn"

Ban đầu Hương tính tránh mặt nhưng mẹ chồng cũ lại cố tình chạy lại khoe với cô.

Yêu nhau hơn năm thì Hương với Phong chính thức về chung một nhà. Vì cả hai đều có công ăn việc làm ổn định, kinh tế khá giả nên cưới xong vợ chồng cô tính sẽ đẻ ngay. Song chẳng hiểu sao Hương "thả" mãi vẫn chẳng có thai.
Khổ nỗi, Phong là con 1 nên mẹ anh mong cháu lắm. Bà cứ suốt ngày ra vào bóng gió bảo: "Người ta rước dâu đầu năm, cuối năm bế cháu. Nhà này chờ mỏi mắt chẳng thấy động tĩnh gì. Không biết có vô phúc vớ phải 'dừa điếc' không?".
Hương bảo, ban đầu mẹ chồng cô cũng vui vẻ thoải mái với con dâu nhưng sau thấy mãi cô chưa sinh con nên bà cứ thay đổi dần thái độ như thế. Thành thử vì chuyện con cái mà tư tưởng của Hương lúc nào cũng căng thẳng. Sốt ruột, cô liên tục giục Phong đi khám nhưng anh cứ viện lý do bận công việc không có thời gian. Về sau bên nhà ngoại Hương có người mở bệnh viện tư nhân, vậy là Hương đưa Phong tới khám cho tiện. Khám xong Phong về trước, Hương ở lại nhận kết quả.
Me chong mia mai dau cu:
Ảnh minh họa 
Hồi hộp chờ đợi gần nửa ngày, cuối cùng bác sỹ cũng gọi Hương vào phòng đọc kết quả. Sức khỏe sinh sản của cô hoàn toàn bình thường nhưng tỷ lệ tinh trùng có đuôi của Phong là 0%, bác sỹ nói thẳng anh hầu như không có khả năng làm bố.
Cầm sổ khám bệnh trên tay, Hương sốc lắm song sợ mẹ con Phong nghe tin này không chịu nổi nên Hương quyết định tạm thời giữ kín để từ từ lựa lời nói cho họ biết. Vậy nên những ngày sau, Hương luôn gắng vui vẻ, chăm sóc chồng như thường.
Hương bảo, những ngày ấy cô đã xác định chấp nhận hi sinh thiên chức làm mẹ của mình để gắn bó yêu thương Phong. Cô nghĩ vợ chồng ở với nhau còn vì tình vì nghĩa chứ đâu phải chỉ vì con cái đâu. Song thật tiếc đó lại chỉ là suy nghĩ ngây thơ của cô, Phong đâu có hiểu điều đó.
Sau khi biết sức khỏe của mình bình thường, tuy không nói ra miệng nhưng Phong lại ngấm ngầm nghĩ nguyên nhân không có con chắc chắn tại vợ. Lại nghe theo sự xúi bẩy của mẹ, Phong ra ngoài cặp với người đàn bà khác. Khi cô ta có thai, mẹ con Phong lật luôn bài ngửa với Hương: "Bồ của con trai tôi có thai rồi. Cô ký vào đơn ly hôn rồi dọn ra ngoài sống để tôi còn rước con dâu mới về chăm sóc".
Mọi chuyện ập tới quá bất ngờ khiến Hương chỉ còn biết ngậm cay nuốt đắng tránh đường cho người mới. Cô bảo vì Phong cạn tình với vợ như thế nên cô buông cũng không tiếc. Bí mật kia cô cũng sẽ giấu chặt. Cái thai cô bồ Phong đang mang là họa hay phúc của nhà anh cô cũng không quan tâm.
Ra tòa xong, Hương về nhà đẻ sống. Nhờ có bố mẹ ở bên nên cô cũng sớm lấy lại được tinh thần. Thấm thoát cũng gần 3 năm trôi qua, chuyện quá khứ Hương không còn nhớ tới. Cho đến hôm ấy đi siêu thị, Hương vô tình gặp mẹ chồng cũ đi mua đồ.
Ban đầu Hương tính tránh mặt nhưng mẹ Phong lại cố tình chạy lại khoe với con dâu cũ: "Ly hôn lâu thế rồi cô vẫn chưa tìm được ai tái hôn cùng à? Nghĩ cũng phải, phụ nữ vô sinh như cô ai dám lấy. Đấy, thằng Phong nó bỏ cô cưới vợ khác là cứ đón con liên tục, 3 năm hai đứa rồi đấy. Cô cũng nên xem lại bản thân mình đi, người ta vẫn bảo 'cây khô không lộc, người độc không con', chắc gia đình cô ăn ở ít phúc quá nên cô mới không đẻ được". 
Hương bảo bình thường cô cũng không muốn chấp nhất, sân si từng lời ăn tiếng nói với mẹ chồng cũ làm gì. Nhưng thái độ hôm đó của mẹ Phong đúng là cô không thể nhịn được hơn. Vậy là cô cúi xuống túi xách lấy điện thoại mở tờ phiếu khám sức khỏe của Phong cô chụp từ ngày đó ra cho bà xem rồi bảo: "Bác nhìn cho kỹ xem ai mới là người ăn ở ít phúc đi ạ. Công nhận bỏ cháu, anh Phong mỏi tay đón con thật nhưng mẹ con bác nên xem xét cho kỹ những đứa nhỏ vợ anh ấy đẻ có phải dòng giống nhà bác không nhé. Chứ tinh trùng có đuôi 0% mà vợ vẫn đẻ con sòn sòn thế này thì đúng là chuyện lạ".
Nói rồi Hương xách túi đi thẳng để lại mẹ Phong đứng đó ú ớ một mình. Cũng không rõ bà về nói chuyện với con trai và con dâu mới thế nào nhưng sau đó vài tháng, bạn bè kể lại với Hương rằng vợ chồng Phong đã đưa nhau ra tòa. Vợ anh ta rời đi cùng 2 đứa con. Căn nhà 4 tầng mặt phố ấy còn lại 2 mẹ con Phong sống. Thi thoảng đi đường gặp Hương, mẹ Phong luôn tìm cách tránh mặt chứ không chạy lại "cà khịa" chọc tức con dâu cũ như trước. Có lẽ tới giờ này mẹ con Phong đã hiểu được cái giá của sự bội bạc là thế nào. Chỉ tiếc khi họ nhận ra cũng là quá muộn.
Theo Hải Hương/Helino

>> xem thêm

Bình luận(0)