Mẹ chồng mất, tôi phải trốn chồng chạy đi đội tang

Chuyện ra nông nỗi này, mẹ chồng tôi là người có lỗi đầu tiên nhưng chồng tôi cố chấp quá. Anh làm tôi cảm thấy buồn và thất vọng.

Tôi biết trong lúc này, người đau khổ nhất không ai khác ngoài chồng tôi. Trước mặt mọi người, anh là một đứa con bất hiếu. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, tại sao chồng tôi lại hận mẹ anh đến vậy.
Gia đình chồng tôi hơi phức tạp. Sau khi kết hôn, chúng tôi chuyển về sống cùng bố chồng. Còn mẹ chồng tôi, dù bà chỉ ở cách vài căn nhà nhưng không bao giờ qua lại.
Chồng tôi kể ngày xưa nhà anh nghèo lắm. Vì không chịu được cảnh ấy, mẹ anh mới bỏ chồng con lên thành phố rồi sống chung với người tình. Thời điểm mẹ chồng tôi đang hạnh phúc, sống cuộc sống giàu sang cũng là lúc bố con anh chật vật mưu sinh.
Sau này, bố chồng tôi lấy vợ và dần dần có kinh tế thì mẹ anh lại quay về đòi hàn gắn vì con. Tất nhiên, bố chồng tôi không chấp nhận. Còn chồng tôi lúc đó cũng đủ nhận thức để biết tốt xấu nên chẳng xem người phụ nữ ấy là mẹ của mình nữa.
Ảnh minh họa.
Thấy con trai mình luôn gọi người khác là mẹ, mẹ chồng tôi sinh lòng ghen ghét nên suốt ngày quấy rối. Hôm ấy bà cố tình đến trường bắt con lên xe rồi đưa về nhà mình. Khi mẹ kế đến trường, không thấy chồng tôi nên bà lo lắng chạy khắp nơi đi tìm. Kết quả là sau đó, mẹ kế bị tai nạn giao thông và qua đời trong bệnh viện.
Chồng tôi vì quá giận nên bao năm qua, anh không gọi một tiếng mẹ, cũng không cho tôi nhắc đến người phụ nữ ấy. Ngày chúng tôi cưới, thấy mẹ chồng lấp ló bên ngoài, tôi định gọi bà vào trong thì chồng đập bàn cấm không được tự ý mời người lạ. Thế là mẹ chồng tôi nghe được, bà lặng lẽ bỏ đi để lại một hộp gỗ.
Tối hôm ấy, mở chiếc hộp ra, chồng tôi ném ngay ra ngoài. Tôi chạy đi nhặt từng tấm ảnh bên trong mới biết, đó đều là những tấm ảnh cũ mà chồng tôi đã chụp cùng mẹ anh từ khi còn rất nhỏ.
Lâu nay mẹ chồng của tôi sống một mình, bà cũng ít đến nhà tôi vì lần nào đến là lại ra về trong nước mắt. Chồng tôi thì cứ lạnh nhạt như vậy. Mấy ngày trước, chúng tôi biết tin mẹ chồng qua đời vì lên cơn đau tim. Tôi định chạy sang đám tang nhưng chồng tôi không cho. Anh còn cố tình gọi bạn đến ăn nhậu cả ngày. Thấy mình phải có trách nhiệm, tôi đã trốn chồng chạy về nhà mẹ anh để đội tang.
Tối ấy về, tôi thấy chồng ngồi thừ trước đống ảnh cũ kỹ. Có lẽ chồng tôi cũng đau khổ, nhưng cái tôi trong anh lớn quá. Thật lòng tôi muốn khuyên chồng mình đến thắp cho mẹ anh một nén hương. Tôi phải nói thế nào để anh chấp nhận lời đề nghị ấy đây?
Theo T.T.H.N / Helino

>> xem thêm

Bình luận(0)