Mặc bố mẹ căn ngăn, tôi vẫn quyết lấy vợ đẹp mà vụng về

Mặc lời bố mẹ khuyên can, Minh vẫn quyết lấy cô vợ xinh đẹp về, anh đơn giản nghĩ rằng có vợ đẹp như vậy khối người sẽ phải ghen tị với anh, vợ mình đẹp chỉ cần ngắm vợ cũng đủ no rồi.

Khỏi phải nói Minh đã vui mừng thế nào khi Nhung đồng ý cưới anh, anh vội vàng đưa cô người yêu xinh như hoa hậu về ra mắt bố mẹ để xin cưới. Nhưng trái với kỳ vọng của anh, bà Hà mẹ anh tỏ ý không hài lòng với Nhung ngay ngày đầu ra mắt. Vốn là cô tiểu thư ở nhà quen được bố mẹ nuông chiều, việc nhà không bao giờ phải đụng tay, nên khi mẹ Minh ngỏ ý muốn Nhung xuống bếp phụ giúp, cô trỏng lỏn trả lời:"Ở nhà cháu mấy việc này có người giúp việc làm, cháu chưa phải làm bao giờ".
Vào mâm cơm, Nhung cũng vô tư ngồi xuống trước ăn hồn nhiên, không kiêng dè để ý người lớn. Bố mẹ Minh chỉ ái ngại nhìn nhau không nói nên lời.
Sau buổi ra mắt đầu tiên, bố mẹ Minh ngồi nói chuyện, miệng đời vẫn bảo “vợ đẹp là vợ người ta”, lấy thì dễ, giữ mới khó, Nhung tuy có nhan sắc xinh đẹp, vóc dáng chuẩn như người mẫu nhưng lại không biết việc nhà, nếp ăn ở không ý tứ. Minh được bố mẹ khuyên tìm hiểu kĩ càng đi đã rồi hãy cưới, kẻo sau này hối hận.
Thế nhưng anh chàng nằng nặc đòi cưới ngay. Minh bảo: “Bố mẹ thật là... Có cô con dâu xinh đẹp như tiên nga, bố mẹ chẳng mát mặt với thiên hạ quá đi ấy chứ. Tính nết chưa tốt thì lấy về có thể sửa đổi dần, chứ mặt mũi xấu xí thì làm thế nào được, có đi phẫu thuật thẩm mỹ thì cũng là đồ giả thôi, nhanh hỏng lắm!”.
Thôi thì trời không chịu đất nên đất phải chịu trời. Một đám cưới hoành tráng mau chóng diễn ra. Ai cũng khen nhan sắc của cô dâu làm chú rể hãnh diện cười tít mắt, bà Hà thì chỉ chép miệng: “Nó đã chọn thì sau này sướng khổ tự chịu”.
Những ngày đầu sau đám cưới, Minh vẫn lâng lâng sống trong hạnh phúc. Sáng sáng anh chở vợ đẹp đến công ty, chiều lại quấn quýt cũng nhau ra về.
Ảnh sưu tầm trên Internet 
Tưởng như bao mệt mỏi muộn phiền trong Minh nay chỉ cần ngắm vợ thôi là tan biến hết. Cái sự sung sướng này làm cho khối kẻ phải ghen tị ấy chứ.
Nhưng mà sung sướng chưa được bao lâu, Minh lại cảm thấy khó chịu. Nhung xinh thế, nên dù là gái đã có chồng nhưng các đồng nghiệp nam trong công ty vẫn hay trêu đùa, chòng ghẹo. Mà Nhung thì chẳng có chút gì là bực mình, cứ thoải mái tươi cười, mắt còn lúng la lúng liếng. Minh cố coi như không nhìn thấy gì, tỏ thái độ thì sợ bị nói là ghen tuông nhỏ nhen vô lối, mà để trong lòng thì bực mình. Vợ đẹp mình ngắm thì sướng đấy, nhưng kẻ khác ngắm thì lại khác!
Một buổi chiều chủ nhật nọ, Minh đi công tác về, háo hức mong nhanh chóng được nhìn thấy cô vợ xinh đẹp sau cả tuần dài nhung nhớ trong xa cách. Vừa bước chân đến cổng, anh chàng đã giật mình bởi những tiếng ầm ĩ. Minh nghe thấy mẹ mình đang lớn tiếng: “Ôi giời ơi, nhà người ta thì lấy được dâu hiền dâu thảo, nhà tôi lấy con dâu về để bố mẹ chồng phục vụ đây!”.
Tiếng của Nhung cũng vang lên lanh lảnh: “Mẹ làm gì mà quan trọng hóa vấn đề thế. Bố mẹ không làm thì để con thuê giúp việc. Con đi làm cả tuần, cuối tuần là để nghỉ ngơi hưởng thụ chứ đâu phải đầu tắt mặt tối vào cả mớ việc nhà!”. Thì ra mọi hôm, vợ chồng Minh đi làm về đã có cơm ngon canh ngọt sẵn sàng, quần áo bà Hà cũng đã giặt giũ, phơi phóng nên Nhung coi đó là điều đương nhiên. Mấy hôm nay, bà bị đau lưng, ông lại mới trượt chân ngã nên nhà cửa chẳng ai lau dọn, quần áo bề bộn hết cả lên.
Được ngày chủ nhật, bà Hà bảo con dâu tranh thủ cho quần áo vào máy, rồi quét qua cái nhà. Nhung nói còn bận đi làm tóc, làm móng. Làm xong thì lại sợ hỏng nên chẳng đụng tay đụng chân vào việc gì nữa. Lúc ấy Minh vẫn nghĩ mẹ mình hơi quan trọng hóa vấn đề thật, chỉ bảo vợ xin lỗi vì thái độ, cách ăn nói với mẹ chưa đúng. Nhưng một tuần sau, bố mẹ Minh về quê có việc, anh mới thấm thía nỗi khổ của việc có vợ đẹp mà không đảm.
Nhung nấu cho chồng được đúng một bữa tối, cơm thì nhão, canh thì mặn không nuốt nổi. Minh nhăn nhó nghĩ thầm: “Thế mà thằng bạn thân bảo vợ đẹp chỉ ngắm thôi cũng no rồi!”. Cả tuần liền hai vợ chồng đi ăn quán. Quần áo bẩn Nhung để mấy hôm liền, đợi cuối tuần giặt một thể. Báo hại Minh đến hôm có cuộc gặp quan trọng với khách hàng phải cuống lên tìm áo, tìm tất.
Sau đợt ấy, Minh băn khoăn nghĩ không biết đến lúc có con cái thì vợ sẽ thế nào, Rồi Nhung có bầu thật. Nhưng chưa hết vui mừng thì cả Minh lẫn bố mẹ đều phát hoảng vì Nhung bầu bí mà vẫn kiên quyết đi giày cao gót, thói quen làm tóc, làm móng vẫn không chịu từ bỏ.
Dù được khuyên ngăn rằng như thế sẽ nguy hiểm cho cả mẹ cả con, Nhung thản nhiên: “Bầu bí thì vẫn phải xinh đẹp chứ. Có con thì có con, làm đẹp thì vẫn phải làm!”. Nhung còn hùng hồn tuyên bố sau sinh sẽ cho con cai sữa sớm, thuê người chăm con để mình có thời gian tập luyện, lấy lại vóc dáng.
Đến lúc này, Minh chẳng biết nói gì khi nghe mẹ hỏi: “Lấy vợ đẹp con thấy hài lòng chưa?”.Anh chàng vờ như không nghe thấy lời mẹ lẩm nhẩm: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn, xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người!”.
Theo Red Apple/Thế Giới Trẻ

>> xem thêm

Bình luận(0)