Hận tình, mẹ đơn thân đã từng ghét luôn cả con mình

Tôi ngày càng hững hờ và xa cách với con. Chính sự ra đời của con khiến mọi thứ của tôi sụp đổ. Khiến tương lai và cuộc sống của tôi rơi xuống vực. Nếu không có con, hẳn cuộc đời của tôi đã khác.

Trên đời này có tình yêu nào lớn lao, vĩ đại hơn tình mẫu tử? Vì con, người mẹ có thể hi sinh cả mạng sống của mình. Thế nhưng, tôi đã từng là người mẹ vô cùng tồi tệ và tàn nhẫn với đứa con mình dứt ruột sinh ra. Bởi vì con gái tôi giống người đàn ông tệ bạc đó như hai giọt nước. Mỗi lần nhìn con, hình ảnh người đàn ông nhấn chìm cuộc đời tôi xuống vũng bùn lại trở về trong tâm trí làm tôi nghẹt thở.
Han tinh, me don than da tung ghet luon ca con minh
Đứa con gái tôi sinh ra là giống người đàn ông tôi căm hận như hai giọt nước - Ảnh minh họa: Internet 
Tôi từng là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của người khác. Nói đúng hơn là tôi bị anh ta lừa. Tôi ngỡ mình đã có một tình yêu đẹp với một người đàn ông tử tế. Quen nhau hai năm nhưng chưa bao giờ anh để lộ chuyện mình đã có vợ con. Những lúc ở bên nhau, anh luôn nói rằng sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình rồi sau đó sẽ làm đám cưới. Tin anh, sống với anh như vợ chồng mà chẳng mảy may nghi ngờ. Nhưng khi cái thai trong bụng tôi được hai tháng thì anh cũng lộ ra bản chất của mình.
Anh đã có vợ, có con. Vợ anh đang ở quê, còn anh một mình sống trên thành phố. Cùng lúc biết tin mình có con thì một người bạn cũng gửi cho tôi tấm ảnh cưới của anh ta. Anh ép tôi bỏ con. Ban đầu anh dùng lời ngon ngọt, viện đủ mọi lí do. Rồi anh dọa dẫm. Khi biết không thay đổi được quyết định của tôi, anh biến mất và cũng đổi luôn số điện thoại.
Tôi cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ con. Tương lai tôi đang mở ra trước mắt. Giờ có con, mọi thứ dường như mất hết. Hơn nữa, cả gia đình tôi sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện ô nhục này. Tôi đã từng đến bệnh viện nhưng khi bác sĩ đọc tên tôi không dám vào. Tôi sợ mình bị quả báo, sợ hậu quả mình phải lãnh nhận khi phá thai.
Mẹ tôi lên thành phố với tôi. Tôi sinh con trong tủi nhục. Có những tháng ngày nhìn mẹ rộc người chăm cháu, tôi rơi nước mắt, quặn thắt lòng. Từng tuổi này, tôi còn bắt mẹ phải lo lắng, khổ sở cho mình. Người ta sinh con được biết bao nhiêu người chào mừng, chúc phúc. Còn tôi, sinh con trong nước mắt.
Khi con gái tôi cứng cáp một chút, mẹ tôi về. Còn lại tôi và con trong nhà trọ chật chội. Trong hoàn cảnh của tôi, gửi con và đi làm, hai mẹ con nương dựa vào nhau mà sống thì mọi thứ cũng ổn. Nhưng mỗi ngày lớn lên, con gái tôi lại giống như tạc kẻ bạc tình ấy làm tôi hết sức đau đớn. Đôi mắt, nụ cười, cả gương mặt đều giống cha đến mức ám ảnh.
Lẽ ra tôi phải thương con bé nhiều hơn vì nó có số phận không may mắn vì thiếu cha. Nhưng tôi ngày càng hững hờ và xa cách với con. Chính sự ra đời của con khiến mọi thứ của tôi sụp đổ. Khiến tương lai, cuộc sống của tôi rơi xuống vực. Nếu không có con, hẳn cuộc đời của tôi đã khác. Và hơn nữa, con gái lại là máu mủ, ruột thịt với người tôi căm hận tận xương tủy.
Bảy năm trôi qua, tôi làm mẹ đơn thân. Tôi cho con những nhu cầu thiết yếu nhất nhưng ít chơi, ít ôm ấp thậm chí hiếm khi cười. Tôi đã quát mắng, đã đánh con rất nhiều lần mỗi khi con làm điều gì sai. Con bé là đứa hiểu chuyện, mỗi khi thấy tôi giận đều lủi thủi ngồi ở góc tường chứ không dám khóc hay vòi vĩnh.
Một lần đi làm về muộn, lại hỏng xe trên đường. Về phòng trọ, thấy con bày bừa ngổn ngang, tôi điên tiết vừa đánh con vừa quát: “Mày cũng như cha mày, chỉ làm khổ cuộc đời của tao mà thôi”. Con bé khóc ré lên và nói trong nước mắt: “Sao mẹ không thương con như mẹ của những bạn khác? Nếu ghét con đến như thế tại sao lại sinh con ra?”.
Tôi buông cây roi, sững sờ nhìn con. Đúng, chính tôi đã sinh ra con. Con bé là máu thịt của tôi cơ mà! Tôi vạch lưng con lên, những vết hằn đỏ trên da thịt non nớt. Tôi hối hận vô cùng, ôm con vào lòng tôi khóc: “Xin lỗi con, mẹ sai rồi!”. Tối hôm đó, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm tôi ôm con ngủ mà thấy lòng mình tràn ngập tình yêu. Tôi nhận ra rằng sự oán giận đã che khuất đi tình cảm với đứa con mình dứt ruột sinh ra. Bây giờ, tôi buông bỏ, cho lòng thanh thản và cho con lớn lên bình yên.
Theo Nam Khuê/PNSK

>> xem thêm

Bình luận(0)