Em thà suốt đời cô đơn còn hơn làm người thứ ba câm lặng

Em thà làm bạn với cô đơn còn hơn ở cạnh anh câm lặng. Kẻ thứ ba. Anh thấy thương chị ấy không?

Gửi anh!
Em biết chuyện chúng mình gặp được nhau là duyên số, chuyện chúng mình yêu nhau là định mệnh. Nhưng anh có từng một lần nghĩ giống em, rằng chúng mình gặp nhau quá muộn, nên hôm nay tình cảm trong chúng mình là sai. Dù biết tình yêu chẳng bao giờ có lỗi và thứ tình cảm này đáng để trân trọng.
Em đã đi qua những thương tổn của một mối tình không trọn vẹn, những mối tình chưa chớm nở đã lụi tàn, những tình cảm chưa ấm nóng thì nguội lạnh. Bởi trong đối phương, đó là thứ tình cảm rung động nhất thời, hoặc đối phương không hề yêu em, chưa từng yêu em, hay đối phương rời bỏ em để đến cạnh người khác.
Anh thấy đấy, đối với em, qua những thương tổn, thực sự rung động với một người thật không dễ dàng, và rồi tìm lấy một người thương mình như thế, nhẫn nại ôm lấy mọi vết thương của em như thế càng không dễ dàng chút nào.
Ảnh minh họa.  
\
Nếu em đến sớm hơn? Chuyện đó không thể xảy ra, bởi nếu em đến sớm hơn chắc gì ở thời điểm đó chúng mình gặp nhau, chắc gì em đã thích anh, chắc gì anh để ý đến em. Nhưng nếu em không đến thành phố này thì sao? Chắc chắn em sẽ không gặp anh, chắc chắn anh sẽ không lần nào xuất hiện trong cuộc đời anh như thế này. Chắc chắn là không. Không gặp anh, em không tới thành phố này, em sẽ không thích anh, điều đó sẽ tốt hơn nhiều!
"Tình yêu chỉ có hai người"! Nhất định là như vậy. Tình yêu chỉ cần có mặt của người thứ ba mọi thứ sẽ thay đổi, tình cảm sẽ đổi thay, chắc chắn là như vậy. Em từng ghét bỏ người thứ ba bước vào hạnh phúc của em, bước vào tình yêu của em, rồi cuối cùng đối phương đẩy em ra khỏi tình yêu đó, mà khiến em trở thành kẻ thứ ba nhanh chóng. Em chẳng buồn, chỉ lắc đầu rời đi.
Hôm nay, em thực sự ghét bỏ bản thân mình, căm ghét bản thân mình đến điên dại. Tại sao em có thể làm như thế? Tại sao em trở nên như thế này? Sao có thể? Hàng vạn câu hỏi như vậy liên tục lặp đi lặp lại, xoay chuyển trong đầu em. Em không thể hiểu, em không thể nào hiểu được chính mình, em ghét tình cảm này, em ghét trái tim này.
Đúng, em thích anh, em thực sự thích anh. Em thích anh đến nỗi một giờ đồng hồ không thấy anh, không nói chuyện cùng anh cũng có thể làm em bực dọc. Em thích anh đến nỗi ngày nào cũng sợ mất đi anh, chỉ cần nghĩ tới việc sẽ không thấy anh, không thấy anh cười, những thói quen khi có anh làm sao em vứt bỏ, làm sao em thay đổi.
Việc nhắn tin, việc gọi điện chỉ nhìn thấy mặt nhau hàng giờ đồng hồ trước khi ngủ, việc quan tâm, lo lắng cho nhau, việc anh trách móc giận hờn em, việc em lười biếng than thở đầy đọa anh lúc em trái tính. Làm sao em có thể vứt bỏ, làm sao em quen được việc không có anh khi điều đó sẽ xảy đến không sớm thì muộn?
Em thà suốt đời làm bạn với cô đơn còn hơn làm người thứ ba câm lặng!
Đúng, em thích anh. Điều đó hoàn toàn đúng. Cạnh anh em chẳng muốn mình lớn lên, em chẳng cần bận tâm một điều gì cả, chẳng phải lăn tăn lo lắng những điều nhỏ nhặt nhất, chẳng phải suy nghĩ về thế giới ngoài kia đối xử với em ra sao. Ở cạnh anh em thấy mình bé nhỏ được anh cưng chiều đối xử âu yếm. Ở cạnh anh em có thể thỏa sức nói luyên thuyên không thấy mệt. Em có thể sống trẻ con đùa nghịch cùng anh những điều mà em thích. Em có thể nắm tay anh đi qua nhiều đoạn đường mà em chẳng hề thấy mỏi chân, rồi được vùi đầu vào ngực anh khẽ, là em thấy bình yên.
Nhưng. Hôm nay em muốn dừng lại. Em muốn dừng lại tình cảm chớm nở này. Em trở thành kẻ thứ ba từ lúc bước vào cuộc sống anh, điều tội tệ nhất mà em ghét bỏ chính em, ghét bỏ chính trái tim này. Anh không sai. Chỉ có duy em là sai, tại sao em không thể mạnh mẽ rời anh đi? Em sợ cô đơn chăng? Ừ. Em sợ cô đơn, em sợ một mình, em sợ em mãi ôm những ký ức cũ đau lòng. Em sợ em lặp lại những suy nghĩ dại dột. Em sợ mình cô đơn.
Nhưng em thà làm bạn với cô đơn còn hơn ở cạnh anh câm lặng. Kẻ thứ ba. Anh thấy thương chị ấy không? Em thương mình, em thương anh, em còn thương hơn cả cho chị ấy. Em trải qua rồi chứ nếu biết người mình yêu thương phản bội. Em hiểu chứ nếu biết người mình sẽ cưới dành tình cảm cho một người khác. Anh có sợ chị ấy tổn thương không? Em sợ.
 
Em sợ chị ấy tổn thương. Em sợ chị ấy đau lòng. Em sợ tình cảm sai trái của em làm khổ chị ấy. Anh à. Thà bây giờ chuyện chúng mình chưa là gì cả, em chấp nhận giữ tình cảm này rồi rời đi, rời khỏi anh, rời khỏi cuộc sống của anh. Dù ở cạnh anh hạnh phúc bao nhiêu, nhưng sau đó em thấy tội lỗi bản thân chồng chất bấy nhiêu. Thà lúc này, mình dừng lại cả ba sẽ tốt đẹp hơn. Anh nhất định quay về cạnh chị ấy. Còn em rời khỏi anh, rời khỏi thành phố này, nơi mà em chưa một lần thuộc về.
Hôm nay, có thể em vẫn sợ cảm giác cô đơn, em vẫn sợ không quen việc không có anh ở cạnh. Nhưng em sẽ quen dần chuyện làm bạn với cô đơn. Nhất định em không thể trở thành kẻ cản trở hạnh phúc người em yêu. Đối với em chuyện được anh quan tâm, dành chút tình cảm là điều em thấy mình thật sự may mắn rồi!
"Sau mọi chuyện. Em sẽ tốt. Anh sẽ tốt. Cả ba chúng ta sẽ tốt. Sau cơn mưa rồi chúng mình vẫn thấy mặt trời!".
Tgeo Emđep

>> xem thêm

Bình luận(0)