Đêm giao thừa, vợ đang khóc nấc vì nhớ nhà thì ngỡ ngàng khi chồng thủ thỉ...

Nhìn con trai giúp vợ, mẹ chồng tôi cũng thấy khó chịu nên bóng gió vài câu. Vậy mà chồng tôi vẫn tỉnh bơ. Anh bảo: “Con lấy vợ về để sống chung chứ có cưới osin đâu”.

Gần đây đọc được nhiều tâm sự của những cô gái xa quê, tôi lại thấy bóng dáng của mình thấp thoáng trong đó. 1 năm trước, tôi cũng mông lung như mọi người, cũng hồi hộp và bồn chồn khi ăn Tết ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Nhà chồng cách nhà tôi đến 40 cây số. Vì thế đối với tôi, đó cũng là một chặng đường đủ dài để tôi cảm thấy ngao ngán. Mẹ chồng tôi lại rất khó tính và giáo điều. Bà luôn muốn con dâu dồn hết tâm huyết cho nhà chồng. Vậy nên đến ngày 28 Tết, tôi mới có thời gian về nhà mẹ đẻ để biếu quà.
Bình thường con gái đi lấy chồng, ăn Tết nhà chồng đã cảm thấy nhớ nhà. Tôi đây còn buồn hơn. Bởi trước đó 2 tháng, bố tôi qua đời. Căn nhà trước đây ngập tràn tiếng cười, khi bố đi rồi chỉ còn tiếng thở dài và những giọt nước mắt. Bản thân tôi cũng thương mẹ lắm. Về nhà thấy mẹ cứ lủi thủi một mình, tôi lại thấy ân hận và có phần tiếc nuối khi lấy chồng quá sớm.
Dem giao thua, vo dang khoc nac vi nho nha thi ngo ngang khi chong thu thi...
Về nhà thấy mẹ cứ lủi thủi một mình, tôi lại thấy ân hận và có phần tiếc nuối khi lấy chồng quá sớm. Ảnh minh họa: Internet. 
Thật may mắn, chồng tôi là người đàn ông hiểu chuyện và cũng tâm lý với vợ. Thấy tôi tất bật chuẩn bị đồ lễ để đặt mâm cúng, chồng cũng lăng xăng làm giúp. Dù anh chẳng giúp được nhiều, chỉ pha trò cho vợ cười là chính.
Nhìn con trai giúp vợ, mẹ chồng tôi cũng thấy khó chịu nên bóng gió vài câu. Vậy mà chồng tôi vẫn tỉnh bơ. Anh bảo: “Con lấy vợ về để sống chung chứ có cưới osin đâu”. Thế là mẹ chồng tôi chẳng nói gì nữa.
Đêm Giao thừa, tôi nấu đồ ăn và sắp lễ lên bàn thờ để đợi mẹ chồng thắp hương. Xong xuôi, nhìn đồng hồ điểm 1 giờ sáng, tôi ngồi một góc trong phòng và khóc.
Tưởng chồng đã ngủ nên tôi mới thoải mái tức tưởi một mình. Ai dè chồng tôi vỗ vai: “Mình về ngoại đi em”. Tôi ngạc nhiên hỏi lại chồng mấy lần, anh liền bảo: “Nhà chỉ có mình mẹ, em muốn mẹ buồn à”.
Thế là giữa đêm, vợ chồng tôi về nhà mẹ đẻ. Đến sáng hôm sau, chúng tôi lại dậy sớm để trở về nhà. Trải qua một năm, tôi và mẹ chồng cũng hiểu nhau hơn. Mẹ chồng tôi không còn như trước. Năm nay bà chủ động cho con dâu về ngoại đón Giao thừa. Thậm chí bà còn mua quà biếu Tết thông gia.
Sau những điều đó, tôi rút ra kinh nghiệm cho bản thân. Rằng sống ở nhà chồng, điều quan trọng nhất vẫn là thái độ của chồng đối với chúng ta. Nếu có một người chồng yêu thương và che chở cho mình, tôi tin chắc rằng ai cũng sẽ có một cái Tết tràn đầy hạnh phúc.
Theo Thanh Trang/Phụ nữ Sức khỏe

>> xem thêm

Bình luận(0)