COVID-19 đẩy cặp vợ chồng 50 năm bên nhau đến bờ sinh ly tử biệt

6 ngày một tuần, ông Howard Smith đều lái xe đến viện dưỡng lão gặp vợ. Bây giờ, đã 31 ngày, ông chưa gặp được bà và có thể là vĩnh viễn.

Ông Howard Smith (76 tuổi) gặp vợ, bà Lois Kittson (77 tuổi) tại một phòng tranh ở Paris (Pháp) vào mùa xuân năm 1970. Ông Howard là một họa sĩ vẽ tranh trừu tượng, còn bà Lois là người kinh doanh tranh.
Họ gặp nhau, yêu nhau và kết hôn trong thời gian ngắn ngủi chỉ sau câu nói của Lois: “Anh vẽ tranh nhé, còn em sẽ kiếm tiền”.
Họ sống một cuộc đời bình dị với một khoảng sân rộng trồng khoai tây và hoa theo sở thích của Lois. Với Howard, người vợ của anh vừa là giáo viên, bác sĩ, vừa là đầu bếp, chuyên gia tư vấn tài chính...
Bất kể vai trò nào, Lois cũng làm được và Howard suốt 50 năm dài sống bên nhau, ông ví rằng chúng chỉ như 50 phút ngắn ngủi vì cuộc đời cho ông gặp được đúng người, cho ông yêu và được yêu đúng nghĩa.
COVID-19 day cap vo chong 50 nam ben nhau den bo sinh ly tu biet
Howard và vợ ngày còn trẻ. Họ gặp và sớm biết người kia là định mệnh cuộc đời. 
Rồi một ngày, bà Lois hỏi chồng: “Ông là ai?” khi Howard đang giúp vợ mình tắm rửa. Howard sững sờ đau đớn. Chứng suy giảm trí nhớ (Alzheimer) của Lois đang diễn tiến nhanh chóng và 50 năm hạnh phúc đã qua, bà cũng gần như quên sạch.
Để tiện hơn trong việc chăm sóc vợ, Howard và con gái nuôi Laurel, 27 tuổi đã đưa Lois đến viện dưỡng lão vào năm 2015. Trước đó, từ năm 2010 đến 2015, ông tận tuỵ chăm bà không để một bữa nào vợ bị đói, không sạch sẽ nhưng khi càng yếu, Lois càng bất hợp tác để người khác chăm sóc.
COVID-19 day cap vo chong 50 nam ben nhau den bo sinh ly tu biet-Hinh-2
Họ già đi bên cạnh nhau và Howard không bỏ rơi vợ mình dù bà mắc bệnh đãng trí. 
Sau khi đưa vợ đến viện dưỡng lão, mỗi ngày, cứ sau bữa sáng, Howard lái xe đến chăm sóc vợ. Howard nói, ông sợ nhân viên tại viện quá bận rộn để lo cho bà chu đáo nên ông muốn làm thay họ. Đều đặn 6 ngày mỗi tuần, Howard đưa vợ đi tắm nắng, cho vợ ăn, đệm đàn hát cho vợ nghe, đọc sách, nắm tay và nhìn vợ ngủ...
Ông Howard thương vợ đến mức chỉ cần bà cười, bắt ông phải làm điều gì cũng được.
“Lần đầu tôi gặp, cô ấy chỉ mới 27 tuổi với nụ cười luôn thường trực trên môi. Cô giỏi tiếng Anh và tiếng Pháp, có kiến thức rộng về lịch sử, am hiểu hội họa và rất khéo léo để thu hút người khác. Tại viện dưỡng lão, có một "câu lạc bộ" người hâm mộ nụ cười của bà ấy đấy”, Howard tự hào.
COVID-19 day cap vo chong 50 nam ben nhau den bo sinh ly tu biet-Hinh-3
Howard luôn nghĩ về vợ mình mỗi ngày vì thường bà, lo bà không được chăm soc chu đáo. 
Howard chưa bao giờ nghĩ có ngày dịch dã thế này. Bà Lois ở viện dưỡng lão và ông thì không thể đến gặp. Đã 31 ngày họ phải cách ly, và biết đâu, hết cuộc đời này, ông không còn được gặp bà Lois nữa.
Từ khi chính phủ Mỹ ban bố tình trạng khẩn cấp về dịch COVID-19, tại các viện dưỡng lão, nơi đối tượng người lớn tuổi khó đủ sức đối mặt với dịch bệnh, vấn đề kiểm soát dịch càng phải được coi trọng.
Chỉ riêng New York, đã có hơn 4.000 ca mắc COVID-19 ở 312 trong số 613 viện dưỡng lão. Con số này đang tăng lên và ban quản lý viện dưỡng lão đã “khoá” các cửa, siết chặt việc chăm nom từ người thân như trường hợp của ông Howard. Họ chỉ có thể nhìn người thân từ xa qua tấm kính.
COVID-19 day cap vo chong 50 nam ben nhau den bo sinh ly tu biet-Hinh-4
Cặp vợ chồng và cô con gái nuôi. Lois từng sảy thai một lần và cặp vợ chồng này quyết định không sinh con. 
Howard chưa bao giờ rời xa vợ của mình, dù sự xuất hiện của ông bây giờ cũng chẳng để lại trong tâm trí bà thêm một ký ức nào. Ông nói những ngày qua, ông như lửa đốt trong lòng khi nghe có ca nhiễm tại viện dưỡng lão của Lois và vợ ông bắt đầu chán ăn.
Cuộc sống với ông bây giờ không còn ý nghĩa nữa. Việc ông tồn tại ở nhà chỉ có giá trị với bầy mèo, vì ông phải cho chúng ăn. Thể xác của ông ở nhà nhưng linh hồn, trái tim đã đặt nơi khác.
Laurel, cô con gái nuôi người Trung Quốc lo lắng cho tình trạng của cha mẹ mình. Cô nói cha cô đã quá quen thuộc với việc chăm sóc mẹ mỗi ngày nên cô lo ông sẽ không chịu được cảm giác một mình trong căn nhà nhìn đâu cũng thấy bóng dáng của mẹ.
“Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về cha, về tình cảm ông dành cho mẹ và thật sự sợ khi nghĩ đến tình huống ông không thể gặp bà. Ông sẽ rất sốc”, Laurel nói. 
Ông Howard chia sẻ với Reuters rằng ông đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, nhưng hoàn toàn không mong muốn điều đó xảy ra. Tại một số viện dưỡng lão, ban quản lý cho người nhà đến nhìn ngắm người thân lần cuối, dù họ đang khoẻ mạnh hay có dấu hiệu nhiễm bệnh. Riêng với Howard, ông nói rằng nếu được đến, ông sẽ không gặp bà với tâm thế sẽ chia tay vĩnh viễn mà ông sẽ vực bà dậy, vì: “Anh biết, Lois của anh kiên cường như thế nào!”.
Theo Phunuonline

>> xem thêm

Bình luận(0)