Con gái mang bầu, mẹ vợ đã gọi tới rồi dúi vào tay sổ tiết kiệm

Bỗng thấy mẹ vợ đưa cho cuốn sổ tiết kiệm, tôi lập tức từ chối. Nhưng biết lý do phía sau, tôi càng khó xử hơn.

Nhận được tin nhắn của Tâm, tôi không kìm được mà hét toáng lên ở công ty khiến đồng nghiệp cũng giật mình. Nhưng nhận ra mình quá lố, tôi đành cúi người xin lỗi mọi người nhưng miệng vẫn không đừng được, nở nụ cười toe toét. Thế là Tâm đã có bầu sau hơn 1 năm trời kết hôn.

Chúng tôi không hề kế hoạch, sinh hoạt vợ chồng cũng đều đều nhưng cô ấy vẫn không gì. Cả hai cũng đi khám sức khỏe, mọi thứ bình thường.

Thực ra vợ chồng tôi vẫn bảo nhau bình tĩnh, không việc gì phải lo. Thế nhưng họ hàng hỏi ra hỏi vào không khỏi làm chúng tôi bị ảnh hưởng, sốt sắng và lo lắng. Giờ thì Tâm đã mang thai, chẳng quan trọng trai gái gì tôi vẫn thấy rất vui.

 

Con gai mang bau, me vo da goi toi roi dui vao tay so tiet kiem

Ảnh minh họa.

Nhưng trước khi tắt máy, mẹ vợ tôi đon đả bảo hai chúng tôi sắp xếp thời gian cuối tuần qua nhà họ làm bữa tiệc ăn mừng. Thực ra, chẳng cần mẹ mời thì chúng tôi vẫn 1-2 tuần qua chơi. Nhưng chuyện ăn mừng thì tôi hơi ngại, dặn bà chỉ làm cơm bình thường. Bởi suy cho cùng, Tâm cũng mới bầu bì mà khoe loạn lên tôi hơi sợ...

Mẹ vợ đồng ý ngay, ngọt giọng bảo: "Ừ, mẹ sơ suất quá! May con rể suy nghĩ thấu đáo. 2 đứa cuối tuần này qua ăn uống nhé, gọi là mừng nhưng cũng chỉ có gia đình mình thôi!"

Ngày ấy cũng đã tới, tôi lấy xe hơi chở vợ về nhà ngoại cách đó gần 10km. Cả buổi, gia đình vẫn rất vui vẻ. Chúng tôi còn tính chuyện xa là đặt tên cho con, nếu trai thì là gì và gái thì là gì. Mãi cho tới cuối buổi, khi chuẩn bị xin về thì mẹ vợ gọi chúng tôi lại. Bà rút ra cuốn sổ tiết kiệm 200 triệu rồi nhẹ nhàng bảo: "Con cầm về sửa nhà cho bố mẹ con ở quê đi. Nếu thiếu, mẹ có thể cho thêm".

Tôi bất ngờ lắm, không hỏi lý do nhưng cứ từ chối trước đã. Mẹ vợ cứ ấn vào tay tôi, rồi bảo: "Mẹ xin con, con nhận đi. Mẹ chỉ có 1 yêu cầu thế này thôi... Mai này đứa bé mà Tâm nó sinh ra, cho nó mang họ bên ngoại được không? Con nghĩ xem, con vẫn là con của con, vẫn là cháu của bố mẹ con. Chỉ là họ thôi... Mẹ chỉ có mình con bé, nhà con còn 1 em trai nữa. Chưa kể con và Tâm cũng sẽ sinh con đàn cháu đống mà..."

Tôi nghe xong lặng người, chẳng biết nói thế nào đành lấy cớ đi về. Tôi rất khó xử vì ngại mẹ vợ, thấy vừa thương vừa giận bà. Nhưng tôi bực hơn khi Tâm chẳng nói gì, cô ấy như thể đã biết trước mà giấu tôi vậy.

Tới giờ, mẹ vợ ngày nào cũng gọi sang dò hỏi, tôi nói cho khoảng 1 tuần suy nghĩ mà vẫn chẳng biết làm sao cho phải. Tôi được nhờ nhà vợ nhiều thật, nhưng con đầu lòng mà mang họ ngoại thì còn gì là thể diện? Người ngoài nhìn vào có khác gì tôi đi ở rể để nhận tiền đâu...

 
Theo M52/Báo Tổ quốc

>> xem thêm

Bình luận(0)