Chồng khuyên: “Nghỉ việc đi ở nhà anh nuôi” và cái kết

Nghĩ chồng yêu chiều mình nên mới khuyên Hà nghỉ việc ở nhà anh nuôi, thế nhưng sau một thời gian ở nhà Hà mới cay đắng nhận ra rằng mình đã sai.

Bầu bí ở tháng thứ 5 nhưng Hà ốm nghén đến gầy cả người. Nhìn vợ cứ làm được ba hôm lại nghỉ một hôm rồi mệt phờ nằm trên giường Phong (chồng Hà) liền khuyên vợ:
- Vợ này, em nghỉ hẳn việc ở nhà ở anh nuôi. Em đã yếu lại bầu bí, làm lương được có 5 triệu thì nghỉ ở nhà cho khỏe. Anh thừa sức nuôi được mẹ con em, nên em đừng lo. Đi làm được mấy đồng lại ốm ra đấy anh xót lắm. Bao giờ con đi học cấp hai thì đi làm lại cũng được.
- Anh nuôi được em đến lúc đấy ư?
- Ừ, anh nuôi được. Vợ con mình sao không nuôi được chứ, em chỉ cần ở nhà dưỡng thai và mai kia đẻ thì chăm con, nội trợ còn việc kiếm tiền cứ để anh.
- Vậy cứ quyết thế nhé. Em sẽ nghe theo anh.
Ảnh minh họa. 
Sung sướng vì được chồng bảo nghỉ ở nhà nuôi, ngay hôm sau Hà đến cơ quan xin nghỉ việc. Sốc khi nghe tin Hà nghỉ vì được chồng nuôi nhiều người ghen tỵ, cũng có vài chị em khuyên Hà:
- Bao giờ đẻ thì nghỉ, hết 6 tháng cữ rồi đi làm. Chứ ở nhà không kiếm ra tiền khổ lắm em ạ. Muốn tiêu gì cũng phải ngửa tay xin chồng, mang tiếng ra. Đi làm vừa thoải mái đầu óc lại có tiền tiêu.
- Chồng em không nói gì đâu chị. Anh ấy chiều và thương em lắm.
- Rồi mày sẽ hối hận đấy, chị khuyên thật không nghe.
Sau hôm đó Hà nghỉ việc chỉ ở nhà dưỡng thai và lo cơm nước đợi chồng về. Đẻ, Hà được mẹ chồng sang chăm cho 3 tháng rồi cô lại xin phép về ngoại chơi 3 tháng. Thế nhưng khi con được hơn một năm là bắt đầu chuỗi ngày đen tối của Hà. Trái ngược với ngày xưa, giờ Phong lúc nào cũng cáu gắt khó chịu với Hà khi thấy đẻ đứa con ra chi tiêu quá tốn mà lại một mình anh đi làm, đã thế công việc lại không được suôn sẻ. Bữa đó hơn 2 giờ sáng con khóc Phong ném chiếc dép vào mặt vợ lớn tiếng:
- Cô đẻ con ra không biết dỗ nó à, tôi đi làm quần quật cả ngày kiếm tiền nuôi cô, cô không biết thương chồng à? Đã ăn bám lại còn sống như bà hoàng. Tôi ngu khi lấy đứa vô dụng, thất nghiệp như cô! Vợ người ta thì làm tháng tiền chục triệu, vợ mình một đồng cũng phải xin chồng…
- Anh… là anh bảo em nghỉ việc ở nhà anh nuôi còn gì, sao giờ anh lại trách mắng em như thế?
- Tôi nói thế hồi nào? Đã vô dụng, ăn bám thì đừng có cãi láo kẻo tao đánh cho biến dạng đấy!
- Anh… anh quá đáng lắm.
Từ đêm hôm đấy, hầu như ngày nào vợ chồng Hà cũng cãi nhau và Phong cũng chì chiết vợ là loại ăn bám, vô dụng rồi đem so sánh Hà với những bà vợ khác. Bị chồng đay nghiến, chì chiết là thế giờ thêm cả mẹ chồng, cả nhà chồng nói Hà là đứa ăn bám, làm khổ con trai bà. Ôm lấy con, Hà gạt nước mắt cay đắng ân hận vì ngày xưa đã lỡ nghỉ việc, không nghe chị đồng nghiệp khuyên để giờ nhục nhã, muốn mua gì cũng phải ngửa tay xin tiền chồng để rồi bị anh nhiếc móc.
Không muốn bị coi thường là đứa ăn bám, vô dụng Hà quyết định gửi con đi trẻ mà đi làm trở lại. Cô sẽ đi kiếm tiền, dù được 2, 3 triệu cô cũng đi làm để khỏi mang tiếng ăn bám. Đàn ông lúc nói câu: “Nghỉ việc ở nhà anh nuôi” thì nhẹ tựa lông hồng nhưng lúc vợ không làm ra tiền thì chửi mắng không thiếu câu gì. Không gì bằng sống tự lập, không phụ thuộc kinh tế của ai cả. Bởi không ai nuôi mình được mãi, chỉ có đi làm kiếm tiền thì người ta mới không coi thường mình thôi! Vậy nên chị em đừng bao giờ dại dột mà nghe chồng bảo: "Nghỉ việc ở nhà anh nuôi!".
Theo Chi Chi/Thế Giới Trẻ

>> xem thêm

Bình luận(0)