Cay cú vì vợ đưa yêu sách mặc cả chuyện gối chăn

Nếu tôi đi vay cũng có thể được nhưng chẳng nhẽ lại bảo bạn bè cho vay tiền để được "ngủ với vợ".

Tôi gặp Thu, vợ tôi bây giờ trong một hội thảo khoa học. Cô ấy là thực tập viên của công ty đối tác. Còn tôi lúc đấy đã ra trường và là kỹ sư cứng của công ty xây dựng nơi tôi đang đầu quân.
Trò chuyện qua lại, hóa ra Thu là đồng môn cùng trường nhưng học sau tôi bốn khóa. Từ chỗ trao đổi công việc, ngành nghề, chúng tôi có nhiều điểm chung hòa hợp và bén duyên nhau từ đó.
Sau khi kết hôn, Thu chuyển sang làm nhân viên văn phòng bình thường chứ không theo chuyên môn sâu được đào tạo. Thu nói "một nước có hai vua" thì dễ lung lay, nên cô ấy tình nguyện hy sinh sự nghiệp để tôi có thời gian và tâm sức dành cho chuyên môn nghiệp vụ.
Hai con nhỏ một trai một gái ra đời, một tay vợ cáng đáng hậu phương, lo bếp núc và chăm sóc nhà cửa khiến tôi rất yên tâm và nở mày nở mặt với bạn bè. 
Mọi khía cạnh tôi và vợ tương đối hòa hợp, nhưng chỉ chuyện gối chăn chúng tôi chưa tìm được tiếng nói chung. Có thể Thu là tupe phụ nữ quá truyền thống, không đặt nặng nhu cầu chất lượng chăn gối với người bạn đời lên hàng đầu. Hoặc do cơ địa không có nhu cầu cao nên cô ấy xem mỗi lần giao lưu với chồng chỉ như nghĩa vụ.
Trong khi tôi lại đang độ tuổi sung mãn, mỗi tối không gần gũi vợ được một lần là cảm giác cơ thể bải hoải. Ngày hôm sau tôi bắt tay vào công việc nhưng cảm giác nguồn năng lượng bị tiêu tan đi rất nhiều.
Mỗi lần tôi bắn tín hiệu cò cưa để được "giao lưu" với vợ, đều bị cô ấy đẩy ra, nói còn đang dở tay việc nọ việc kia chưa giải quyết xong. Mỗi lần cô ấy đều đưa ra một lý do chính đáng khiến tôi từ chỗ chưng hửng đâm ra cay cú.
Chuyện đáng nói là Thu thường mang chuyện tình dục ra làm "mồi câu" để mặc cả tôi nhiều chuyện.
Để ép tôi bỏ thuốc, Thu bảo nếu tôi cai thuốc thì cô ấy sẽ cho tôi "vui vẻ" một tuần 2 lần. Còn nếu tôi vẫn trong tình trạng cả ngày lẫn đêm lập lòe đốt thuốc, cô ấy cũng bỏ bẵng cho tôi "nhịn đói" mà trắng mắt ra.
Tôi làm kinh doanh nên cũng hay đi tiếp khách về muộn, thế là y như rằng Thu bắt tôi ra ngủ phòng khách, cấm ân ái cả tuần. Còn nếu như tôi "ngoan" thì Thu sẽ bật đèn xanh cho tôi lên giường.
Tôi yêu vợ, hơn nữa luôn thấy những đòi hỏi của vợ là tốt cho chồng, coi như việc cô ấy "trao giải" như tình thú, để tình cảm giữa hai vợ chồng thêm nồng nhiệt, nên luôn cố gắng đáp ứng cô ấy. Rồi Thu lại tiến tới "trao giải" cho những việc nhỏ nhặt như tôi nấu cơm, rửa bát, mua quà tặng cho vợ...
Rồi hôm trước, Thu đòi mua SH trong khi tôi đang dự định đưa cho bố mẹ 100 triệu để sửa nhà nên đã vận động cô ấy hoãn việc mua SH. Thế là Thu làm mình làm mẩy, cấm tôi động chạm đến người suốt 3 tuần qua. Cô ấy cho biết, bao giờ cô ấy được cưỡi SH thì tôi mới được "cầm lái" vợ.
Tiền tôi đã đưa cho bố mẹ, nên ngân khố eo hẹp, chẳng thể mua xe cho vợ. Nếu tôi đi vay cũng có thể được nhưng chẳng nhẽ lại bảo bạn bè cho vay tiền để được "ngủ với vợ".
Mùa đông lạnh lẽo mà tôi lại nằm chưng hửng ở phòng khách. Tôi thực sự cảm thấy chán nản. Nhưng lần này tôi nhất định không chịu xuống nước với vợ. Tôi không muốn việc ngủ với vợ là điều vui vẻ, bây giờ lại trở thành "giải thưởng", thành sự đánh đổi hơn thua.
Có ai cho tôi giải pháp nào vẹn cả đôi đường hay không?
Theo Lê Văn/Dân Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)