Cái kết "ghét của nào trời trao của nấy" cho bà mẹ chồng tham lam

Tuyển mãi mới được một cô con dâu ưng ý, ai ngờ, cuộc đời không dễ dàng như bà Vân vẫn tưởng tượng.

Bà Vân tuy xuất thân nông dân xong may mắn gặp thời trong việc làm ăn nên nhanh chóng phất lên, trong thời gian ngắn đã có của anh của để, mua nhà, mua xe ở Hà Nội. Cứ tưởng một người đi lên từ khó khăn thì sẽ trân trọng những con người có ý chí phấn đấu thay vì chỉ coi trọng của cải, vật chất nhưng đáng tiếc bà Vân lại rơi vào trường hợp thứ hai.
Kể từ khi giàu có, bà Vân cũng thay tính đổi nết, trở nên trịch thượng, tự phụ với chính những người họ hàng trong gia đình. Với hàng xóm láng giềng bà cũng chỉ quan hệ với những người ngang đẳng cấp, người nghèo tuyệt đối bà không giao lưu.
Cai ket
Bà Vân chỉ tuyển con dâu giàu có. (Ảnh minh họa) 
Sự tham giàu của bà còn thể hiện rõ ràng nhất trong việc tuyển con dâu. Tiêu chí đầu tiên bà lựa chọn phải là người Hà Nội và gia đình khá giả rồi mới xét đến những yếu tố khác. Bà bảo với Trung, con trai của mình rằng: "Xấu hay xinh, có tiền cũng giải quyết được hết. Đảm đang hay vụng thì có tiền thuê ô sin cũng xong hết. Đừng có rước mấy đứa nghèo rớt mùng tơi hay tỉnh lẻ xa tít tắp về đây, sau này vất vả lại than thở với bố mẹ, bố mẹ không giúp được đâu".
Nói là làm, đã 3, 4 cô người yêu của Trung bị bà Vân loại khỏi "vòng gửi xe" sau khi nghe đến xuất thân, gia cảnh. Không tin tưởng con trai, bà quyết định mai mối cho anh con gái của một người bạn làm ăn với chồng. Với bà thì cô gái này không thể chê ở điểm nào. Không chỉ xinh xắn, trẻ trung, sống hiện đại, gia đình Kiều còn rất giàu, bản thân cô cũng là người hào phóng, chi tiền không tiếc tay. Hai bên gia đình đều rất ưng ý, Trung tuy có chút lăn tăn vì thấy Kiều sống quá hiện đại lại sắc sảo hơn người nhưng cũng đành chấp nhận, anh xưa nay cũng vốn cha mẹ đặt đâu thì ngồi đấy.
6 tháng sau, đám cưới của Trung và Kiều được tổ chức hoành tráng ở một khách sạn 5 sao trong thành phố. Dàn xe sang rước dâu gây náo loạn các tuyến phố, cô dâu xinh đẹp như Hoa hậu, vàng cưới đeo đầy người, bố mẹ vợ còn mạnh tay hồi môn ngay cho con gái một chiếc xe hơi hơn 3 tỷ đồng. Khỏi phải nói, bà Vân sung sướng, tự hào đến cỡ nào.
Thế nhưng, cuộc đời thật chẳng nói trước được điều gì. Cũng chỉ vẻn vẹn 6 tháng sau đám cưới rình rang ấy, bố mẹ Kiều bất ngờ gặp vận hạn, làm ăn thua lỗ liên tục, tài sản phải bán hết để trả nợ ngân hàng. Gia đình cô đang giàu có bỗng phá sản, kiệt quệ, phải đi ở nhà thuê. Lúc giàu có thì anh em, bạn bè nhiều vô kể, đến khi gặp sự cố thì chẳng thấy ai giúp đỡ, thậm chí những người thân quen còn làm khó gia đình cô về những khoản tiền làm ăn chung với nhau.
Bố mẹ thất thế, Kiều cũng chẳng còn được như xưa, vốn ăn sẵn, ham chơi, tiêu pha thoải mái bằng tiền của bố mẹ trước nay, giờ không có tiền làm Kiều bí bách phát điên, cuộc sống của cô như địa ngục, vợ chồng cãi vã, lục đục suốt ngày.
Còn bà Vân thì khỏi phải nói. Lúc thông gia phá sản cũng là lúc bà thay đổi thái độ hoàn toàn với họ cũng như con dâu. Xưa kia suốt ngày khen ngợi Kiều thì nay bà chê bai cô đủ đường, nào lười biếng, không biết làm, không biết cư xử chỉ ăn chơi là giỏi. Nghĩ nực cười, khi xưa cô có tiền biếu bà liên tục, chẳng thấy bà mắng mỏ cô điều gì, đúng là đời mà!
Cô con dâu điểm 10 ngày xưa nay trở thành cái gai trong mắt bà Vân. Bà lúc nào cũng hậm hực và bảo "chọn nhầm thông gia" nhưng không phải bà nhầm, đó là cái giá cho sự tham lam của bà. "Ghét của nào trời trao của ấy", người xưa dạy chẳng sai.
Theo Lee NF /Helino

>> xem thêm

Bình luận(0)