Bố tôi mặc quần áo rách rưới, đeo chiếc túi với mớ tiền lẻ

Vừa dừng xe trước nhà, phía sau có người đàn ông ăn mặc rách rưới, đang định rút tiền ra cho thì tôi buột thốt lên: "Bố".

Nhà tôi có hai anh em trai, đều làm ở xa thỉnh thoảng mới về nhà chơi. Bố tôi thì không có lương nhưng mẹ lương khá cao, về hưu rồi mà mỗi tháng được hơn 10 triệu đồng. Chính vì thế anh em tôi không lo chuyện về già bố mẹ phải sống khổ sở nữa.

Đã lâu chưa về quê nên vào ngày nghỉ, cả gia đình tôi về chơi, vừa dừng xe ở sân thì phía sau cũng có một ông già ăn xin bước vào. Đang định lấy tiền ra cho thì tôi choáng váng thốt lên: "Bố! Sao bố ăn mặc như người ăn xin vậy hả? Quần áo thì rách rưới, lại còn chiếc túi đầy tiền lẻ nữa. Bố đi chợ thì cũng phải ăn mặc hẳn hoi cho chúng con hãnh diện với hàng xóm chứ".

Bố cay đắng đáp rằng ăn mặc đẹp thì ai thèm cho tiền chứ. Nghĩ là bố già rồi đãng trí, không quan tâm đến cách ăn mặc nên tôi trách mẹ không biết cách chăm sóc bố. Mẹ lạnh lùng nói bố hành nghề ăn xin được nửa tháng rồi, phải mặc như thế người ta mới biết nghèo khổ mà cho tiền.

Trong khi vợ chồng tôi chưa hiểu chuyện gì xảy ra nữa thì bố thở dài đi vào nhà. Còn mẹ cau có nói rằng bố đã ăn bám cả đời rồi, đã đến lúc để ông ấy tự đi kiếm tiền nuôi sống bản thân, khi đó mới biết đồng tiền quý giá như thế nào.

Bo toi mac quan ao rach ruoi, deo chiec tui voi mo tien le

Bố đã ăn bám cả đời rồi, đã đến lúc để ông ấy tự đi kiếm tiền nuôi sống bản thân. (Ảnh minh họa)

Bà còn kể tội ông đã không làm ra tiền rồi mà sáng nào cũng làm gói mì tôm với quả trứng, rồi một ly cà phê sữa, ngày hai bữa rượu, rồi lại phải mua mồi nữa. Tôi cau có trách mẹ là những đòi hỏi của bố là rất bình thường, có gì to tát tốn kém đâu mà phải đối xử tệ với bố thế. Hàng xóm họ nhìn vào cười cho, với lại lương mẹ nhiều thế không tiêu đi để lúc khuất núi các con tranh giành đánh nhau đó.

Nói hết lời mà không thay đổi được suy nghĩ của mẹ, tôi gọi điện cho em trai nói về tình hình của bố mẹ và mong em ấy hàng tháng biếu bố ít tiền để tiêu. Nhưng em ấy nói đang rất khó khăn, còn định về vay tiền mẹ để sống, lấy đâu ra tiền mà biếu chứ.

Tôi quay sang bàn với vợ là hàng tháng sẽ biếu bố ít tiền để bố không làm người ăn xin nữa. Nhưng cô ấy phản đối ngay là lương cả hai vợ chồng được có 20 triệu đồng mà 4 miệng ăn trông chờ, ở thành phố lại đắt đỏ. Còn mẹ tiền nhiều thế giữ để làm gì, phải ép bà nội bỏ ra chứ, cứ khư khư giữ tiền rồi không cẩn thận lại biếu hết thiên hạ.

Nhìn bố lọ mọ nhặt rau, còn mẹ thì ngồi xem tivi mà tôi đau thắt ruột lại. Thương bố quá, không biết tôi phải nói thế nào để mẹ chịu đối xử tốt với bố, để ông không phải ra đường ăn xin nữa đây? Mọi người cho tôi lời khuyên với?

 
Theo Gia đình & Xã hội

>> xem thêm

Bình luận(0)