Bất ngờ đối mặt tình cũ, tôi lặng người khi biết được sự thật về anh

Mối tình 5 năm tưởng chừng đã trôi vào dĩ vãng và vĩnh viễn sẽ không còn nhớ đến nữa nhưng không ngờ một ngày, tôi lại nhận được tin sét đánh.

Có lúc tôi mường tượng cuộc đời mình như một thước phim quay chậm, đau đáu vì tình. Yêu người đàn ông đó, tôi đã nguyện từ bỏ tất cả vì anh, thậm chí đã trao cho anh cả trinh tiết của đời con gái. Tôi tin tưởng anh là người đàn ông tốt, sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi, cho đến một ngày… khi mọi thứ đã được sở hữu cả, anh phụ tình tôi.
Cảm giác đau khổ vẫn còn nguyên vẹn khi lần đầu nhìn thấy anh nắm tay người con gái đó. Tôi tưởng mình đang mơ một cơn ác mộng… Tôi òa khóc nức nở, gọi cho anh nhưng anh không bắt máy. Tối đó về nhà anh vẫn nhắn tin ngọt ngào với lời yêu thương đầy giả dối. Tôi bắt đầu thấy ghê sợ con người anh và quyết định gặp anh làm rõ mọi chuyện.
Cô gái anh chọn không ai khác chính là người bạn thân của tôi, một cô gái có phần xinh đẹp và gia cảnh gọi là giàu có. Tôi buồn vì mình đã thua đau đớn trong cuộc tình này. Thứ tôi đánh mất không chỉ có tình yêu mà còn là tình bạn, niềm tin vào cuộc sống.
Suốt 4 tháng trời tôi sống như người mất hồn, tự giam mình trong phòng kín, không nói chuyện với trừ những lúc phải đi học. Tôi khóc như một đứa trẻ khi đi qua những nơi kỉ niệm của cả hai. Tôi cảm thấy bất lực vì những chuyện này và liên tiếp tự dằn vặt bản thân mình tại sao lại yếu kém như thế, để cho ngườ khác phản bội, chà đạp nỗi đau, để người khác ung dung xúc phạm coi thường mình.
Tôi quyết thay đổi bản thân… sau khi đã cảm thấy đau khổ đủ rồi. Tôi lao vào làm đẹp, chỉn chu nhan sắc, thay đổi tóc tai, ngoại hình. Tôi không thể thua kém người khác và nhất là phải tự tin hơn nữa…
Bat ngo doi mat tinh cu, toi lang nguoi khi biet duoc su that ve anh
Tôi quyết thay đổi bản thân… sau khi đã cảm thấy đau khổ đủ rồi. Tôi lao vào làm đẹp, chỉn chu nhan sắc, thay đổi tóc tai, ngoại hình. (Ảnh minh họa) 
Hơn 4 năm, cuộc tình cũ đã trôi vào dĩ vãng nhưng lòng tôi đôi lúc vẫn gợn sóng. Tôi tìm được người đàn ông như ý, giàu có yêu thương tôi hết mực. Cuộc sống của tôi phải nói là vô cùng sung túc khi được anh lo cho một công việc tốt lại thu nhập cao. Ai cũng nói tôi tốt số, được người yêu chiều chuộng hết lòng, quan tâm đủ thứ lại còn có công việc tốt… Ngay bản thân mình cũng cảm thấy quá may mắn khi tìm được người yêu hiện tại. Nhiều khi phải cảm ơn ông trời vì cho tôi bài học tình ái quá đau để tôi nhận ra, con người cần phải thay đổi.
Khi mọi thứ đã trôi vào dĩ vãng, tôi đã không còn nhớ gì tới người đàn ông cũ thì một ngày đẹp trời, khi mua hàng online và xuống lấy hàng, tôi đã choáng váng khi thấy người ấy đứng trước mặt mình. Anh ta vừa cúi vừa hỏi “chị ơi, chị lấy đồ phải không ạ? Chị tên là…”. Đọc đến đó tự nhiên anh ta khựng lại, cái tên nghe có vẻ quen quen… Có lẽ lúc này anh ta mới sực nhớ ra điều gì đó và ngẩng mặt lên nhìn tôi.
Trời ơi, 4 mắt nhìn nhau không thể nào nói thành câu. Tôi thực sự choáng váng. Đứng trước tôi đây chính là người đàn ông đen nhẻm, gầy gò, yếu ớt, mồ hôi nhễ nhại. Nhìn anh hớt hải thở trong cái nắng của thời tiết cháy da cháy thịt, tôi thấy rùng mình. Còn tôi, cô nhân viên văn phòng váy vóc chỉn chu, giày cao gót, tóc tai mềm mại, son phấn, nước hoa thơm đang đưa cho anh ta số tiền tôi mua hàng.
Anh ấy ngượng ngùng nhìn tôi trong vòng 10 giây, vội trao gói hàng rồi… phóng xe đi mất.
Chỉ một lần đó thôi, giây phút gặp nhau ngắn ngủi trong hoàn cảnh ấy nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy thương cảm cho người đàn ông cũ. Ngày đó anh phản bội tôi lấy người con gái giàu có cơ mà. Ngày đó anh phong độ là thế, đẹp trai, lịch sự là thế sao giờ anh lại thành ra gầy còm, ốm yếu, đen nhẻm thế này…
Tôi thực sự hoang mang, có chút bồn chồn và cảm thấy cứ áy náy trong lòng khi chưa kịp chào hỏi anh một câu. Hai con người với hai bộ dạng hoàn toàn trái ngược nhau. Giá như anh giàu có, giá như anh có nhiều tiền… thì có thể mọi sự đã khác. Tôi không coi thường công việc của anh nhưng đối với một người phải vất vả làm thêm dù anh có làm việc chính gì đi chăng nữa thì điều đó cũng chứng tỏ cuộc sống của anh không khá khẩm mấy, cũng không phải rủng rỉnh kinh tế gì… Nếu giàu có, anh đã không phải lặn lội nắng mưa như vậy.
Xót lòng, thương cho người yêu cũ nhưng tôi cũng chỉ biết ngậm ngùi rằng, con người ai cũng có số phận. Sự lựa chọn ngày trước chưa chắc đã phải là tốt cho ngày hôm nay. Và với tôi, sự lựa chọn hôm nay tương lai cũng không hẳn là tốt, chỉ là lúc này tôi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc với tình yêu mình đang có. Và trong lòng tôi chợt nảy lên một suy nghĩ, sự phản bội bao giờ cũng bị… trả giá dù ít, dù nhiều.
Theo Thảo Nhi/Vietnamnet

>> xem thêm

Bình luận(0)