Anh rời xa là mong cho em hạnh phúc

Anh gặp tôi vào một buổi chiều thu. Bầu trời quá êm ái như hòa cùng niềm hạnh phúc của hai kẻ cô đơn lâu ngày. Mọi thứ diễn ra quá đỗi tuyệt vời. Chúng tôi quên ngày tháng, cứ thế đắm say trong men ái tình.

 Rồi thời gian ấy qua đi nhanh chóng, trở về thực tại, mới hay rằng, yêu nhau thì dễ nhưng để đi với nhau trên cùng một con đường, thì không đơn giản.
Anh roi xa la mong cho em hanh phuc
 

Tôi và anh không cùng đẳng cấp, tuổi tác chênh lệch, gia đình cũng không tương xứng. Bản thân tôi thì sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại, nhưng anh lại không như vậy. Anh luôn nói vì "chúng ta quá khác nhau" nên gia đình bên đó phản đối, không tác thành cho mối quan hệ của chúng mình. Trước sự chỉ trích của gia đình, anh đã lạnh nhạt với tôi, rồi rời xa tôi.
Tôi rất buồn. Tình cảm đâu ai muốn chối bỏ, nhưng buồn hơn là bởi vì nhận ra những gì mà anh đối với tôi quá hời hợt. Tôi cứ thắc mắc vì sao anh không thể trân trọng lấy một mối nhân duyên? Chúng ta đã cô đơn quá lâu rồi, tại sao anh không thể trân quý? Bởi trên dòng đời tấp nập ngược xuôi, việc tìm được một người khiến mình rung động, khiến mình có thể gần gũi bên nhau thực ra không nhiều.
Trường hợp của cô bạn đồng nghiệp của tôi cũng có chuyện tình cảm gần như vậy. Cô ấy kể có anh chàng họa sỹ si mê cô lắm. Anh hơn cô nhiều tuổi. Cô bạn tôi lại xinh đẹp nhất nhì thành phố. Đôi chân dài miên man đủ làm say đắm biết bao con tim, xá gì chàng họa sỹ đứng tuổi.
Có lẽ biết thế mạnh của mình nên cô tự tin vô cùng. Đối với anh, cô mặc định anh là người có nhiệm vụ phải che chở, bảo vệ và phục tình theo ý của cô. Còn anh, đi bên cạnh một người trẻ đẹp như hoa hậu thì ai chả hãnh diện. Vì thế, anh luôn hết mực nuông chiều cô.
Cô bình yên bên anh một thời gian. Trong thâm tâm, cô tự nhủ anh là người đàn ông tốt nhất và anh chính là sự lựa chọn sau cùng, là bến đỗ mà cô muốn dừng. Mùa thu tới, cô sẽ cho phép anh chính thức ra mắt gia đình và nói chuyện dài lâu.
Vậy mà, chỉ một lần thôi, cô làm anh phật lòng vì lỡ buổi hẹn quan trọng của hai người. Cô có việc gấp nên không dành cho anh buổi hẹn ấy. Có lẽ vì cảm giác cô đơn, vì bị hủy hẹn, vì cả cáu giận từ nhiều ngày dồn tích, anh nhắn tin…chia tay cô với lý do "chúng ta không hợp". Cô bạn xinh đẹp bị "đá" bất ngờ, không khỏi shock. Cô cứ đau đáu lý giải vì sao anh ấy đắm say như thế mà lại dễ dàng buông bỏ, chỉ vì một chuyện hết sức nhỏ nhoi.
Trải qua bao năm tháng, cô vẫn còn day dứt bởi chưa tìm được lý giải thỏa đáng cho việc anh rời xa cô nhanh như thế.
Mãi sau này, khi đã đi qua nhiều tình trường hơn, tôi đã có thể lý giải được chuyện của mình cũng như của cô ấy. Chuyện của cô ấy có lẽ vì tình yêu anh chàng kia chưa đủ độ lớn để chấp nhận một người yêu như cô mà thôi. Với những người mà tình yêu của họ dành cho một người chưa đủ lớn, thì chỉ cần một chút chút rắc rối nhỏ cũng dễ bề khiến họ nản lòng mà buông tay.
Người nói lời yêu, lời ngon ngọt thì nhiều vô kể, nhưng chỉ có những ai yêu thương thật lòng thì người ấy sẽ không vì những lý do "trời ơi đất hỡi" mà buông tay cô một cách dễ dàng như thế. Tình cảm là thứ không phải muốn buông là được. Nó không phải một cái công tắc phụt tắt nhanh chóng.
 
Người ta có thể buông bỏ dễ dàng nhiều thứ trong cuộc sống, nhưng tình cảm lại là chuyện khác. Trên đời này chúng ta tồn tại chỉ để mong được yêu và được thương, được "cho" và được "nhận". Đừng cố chứng minh rằng, rời xa là vì mong cho nhau hạnh phúc.
Cái mà tất cả chúng ta, từ trẻ đến già, từ nghèo đến giàu, điều chúng ta cần là một người nắm tay đi qua giông bão, chứ không phải người thấy một chút khó khăn là buông bỏ, rồi để người ở lại đơn phương.
Nếu thật lòng thương một người, dù có chuyện xảy ra, người ta sẽ tìm cách vượt qua chứ không phải dừng lại. Họ nhất định không để người còn lại một mình bơ vơ. Dù có phải chống lại cả thế giới nhưng vẫn nhất quyết bảo vệ người thương đến cùng.
Theo Khánh Phương/ Phunuvietnam

>> xem thêm

Bình luận(0)