Định về quê nhưng câu nói của mẹ chồng khiến nàng dâu “quay xe” trong tức tưởi

Thái độ của người chồng cũng khiến người vợ ra quyết định mà không hề đắn đo, do dự.  
 

Tôi và chồng quen nhau khi cả hai cùng làm công nhân cho một xí nghiệp. Yêu nhau hơn 1 năm thì chúng tôi cưới chạy bầu.
Tôi biết bố mẹ chồng không thích tôi nhưng tôi vẫn làm tròn phận làm con dâu của mình. Để hạn chế việc va chạm, “xa thơm gần thối” và cũng để tiện cho công việc nên cưới xong vợ chồng tôi thuê trọ trên thành phố, cách vài tháng mới về quê một lần.
Tôi và chồng bảo nhau cùng cố gắng làm việc để có một cuộc sống tốt hơn cho con cái sau này nên tôi vẫn vác bụng bầu đi làm cho đến sát ngày sinh mới nghỉ.
Ngày tôi sinh con, mẹ chồng chỉ lên ngó mặt cháu rồi về luôn chứ không có ý định chăm sóc hay giúp đỡ vợ chồng tôi. Còn nhà ngoại thì có mặt không thiếu một ai. Mẹ tôi còn ở lại để giúp tôi chăm con trong thời gian ở cữ vì tôi lần đầu có con nên còn bỡ ngỡ.
Chồng tôi là người thương vợ, yêu con nên cố gắng tăng ca, kiếm thêm tiền bỉm sữa cho con. Tan làm anh không la cà nhậu nhẹt với bạn bè mà về phụ tôi chăm con hay làm công việc nhà.
Khi con cứng cáp hơn, tôi quyết định thuê người trông để quay lại làm việc để có thêm thu nhập, giảm gánh nặng kinh tế cho chồng. Tuy nhiên, khi tôi vừa quay lại được hơn 1 tháng thì cũng là lúc dịch bệnh bùng phát, công việc không còn nhiều nên công ty cắt giảm nhân sự. Tôi lại đành ở nhà trông con. Chi tiêu trong gia đình đã eo hẹp nay còn eo hẹp hơn.
Đỉnh điểm khi công ty tôi tuyên bố phá sản, cả hai vợ chồng đều không có việc làm, dịch càng ngày càng căng thẳng nên để tìm một công việc trong lúc này là vô cùng khó khăn. Chúng tôi quyết định lấy tiền tích cóp bấy lâu để chi trả cho sinh hoạt hằng ngày.
Dinh ve que nhung cau noi cua me chong khien nang dau “quay xe” trong tuc tuoi
Ảnh minh họa 
Từ sau khi thất nghiệp, tính khí chồng tôi ngày càng trở nên thất thường. Anh suốt ngày lang thang hết chỗ này đến chỗ kia bảo là tìm việc nhưng tôi biết là anh đến nhà bạn để nhậu. Về nhà thì cằn nhằn vợ con, cái gì cũng không vừa mắt. Tôi cố nhẫn nhịn, chịu đựng vì biết anh đang bị stress vì mất việc.
Chỉ sau 2 tháng cầm cự, chúng tôi cạn ví, vì không thể đóng nổi tiền trọ nên chồng tôi quyết định về quê nội. Trước hôm về chồng tôi gọi điện về cho mẹ để thông báo. Mẹ chồng ngay lập tức sốt sắng hỏi định về bằng gì, mấy đứa về....
Nghe chồng tôi bảo rằng cả nhà cùng về và đi bằng taxi cho an toàn thì mẹ chồng tôi phán ngay một câu: “Thằng bé cũng cứng cáp rồi thì đi xe khách đi. Bày đặt taxi tốn tiền. Mà mẹ chỉ nhận cháu thôi. Thân già này không nuôi nổi con dâu đâu. Bảo nó ở lại trên ấy đi”.
Tôi bàng hoàng, đứng không vững còn chồng tôi ngay lập tức cúp máy.
Tôi hỏi chồng định tính sao thì anh chỉ nói rằng “Mẹ bảo sao thì làm vậy đi”. Tôi lại càng chết sững vì câu nói ấy.
Tôi cứ tưởng chồng sẽ nghĩ cách thuyết phục mẹ để có thể đưa tôi cùng về nhưng không ngờ anh lại thờ ơ như thế. Cả đêm tôi nằm khóc trong tức tưởi.
Sáng hôm sau, tôi quyết định khăn gói ôm con về ngoại chứ không về nội như dự tính ban đầu. Chồng tôi cũng chẳng có lấy một lời giữ chân tôi lại. “Tùy cô” là hai từ mà chồng hững hờ nói với tôi rồi quay vào trong nhà mặc kệ hai mẹ con.
Chắc chắn sau việc này tôi sẽ suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này của mình. Làm mẹ đơn thân sẽ có nhiều khó khăn nhưng còn hơn sống với một người chồng và gia đình chồng như thế này.
Theo Bạn đọc giấu tên/Infonet

>> xem thêm

Bình luận(0)