Con ốm gọi chồng giúp đỡ lúc 2h sáng thì tôi bị mắng xối xả

Qua những buổi tối cùng vợ nấu nướng, dọn dẹp, chơi đùa với con, Vũ cảm thấy gắn bó với gia đình hơn, hiểu thêm những nỗi vất vả của vợ.

Nhiều người đàn ông làm trụ cột kinh tế , một mình đi làm lo cho cả gia đình thường có suy nghĩ rằng việc nhà, con cái hoàn toàn là phận sự của vợ. Trách nhiệm đã phân công rõ ràng, rạch rò, nếu vợ còn nhờ đến sự giúp đỡ của chồng thì đó là một hành động không biết điều chút nào.

Thuận (29 tuổi) tâm sự cô và chồng mới kết hôn được 3 năm, con trai cô vừa tròn 1 tuổi. "Tôi đi làm đến gần sinh mới nghỉ, cũng chỉ mong kiếm thêm thu nhập lo cho con và được hưởng bảo hiểm thai sản. Khi tôi nghỉ sinh, hai vợ chồng đã bàn bạc rồi quyết định nghỉ tôi sẽ nghỉ hẳn ở nhà vài năm để chăm cho con cứng cáp. Khi nào con gửi trẻ được, lúc ấy tôi mới đi làm lại", Thuận nói.

Sinh con được vài tháng thì Thuận tiêu hết số tiền tiết kiệm và bảo hiểm thai sản cô được hưởng. Từ đó đến nay gần 1 năm, kinh tế trong nhà do một tay Vũ - chồng cô lo liệu. Lúc ấy Thuận mới thấm thía cảnh “ngửa tay xin tiền chồng” là thế nào.

Con om goi chong giup do luc 2h sang thi toi bi mang xoi xa

Ảnh minh họa

Hiếu bắt vợ phải liệt kê từng khoản chi tiêu để anh kiểm tra, đề phòng cô mua sắm hoang phí và chi dùng những thứ không cần thiết. Nếu có khoản nào phát sinh thì Thuận phải giải trình rất lâu với chồng. Đi làm về Vũ chưa bao giờ đỡ đần vợ việc nhà vì anh quan niệm nghĩa vụ của hai vợ chồng đã được phân chia đâu vào đấy rồi. Thuận không làm ra tiền thì lấy tư cách ở đâu để đòi hỏi anh phải chia sẻ chuyện nhà với vợ?

Cách đây không lâu, con trai Thuận lên cơn sốt lúc nửa đêm. Cô lo lắng gọi chồng dậy đưa 2 mẹ con vào viện. Vũ bị vợ đánh thức giữa giấc ngủ say thì cáu kỉnh quát lên: "Có chuyện gì để sáng hôm sau không được à? Cô làm mẹ mà không biết cách hạ sốt tạm thời cho con? Cô có biết ngoài trời bây giờ rét thế nào, tôi cần phải ngủ để sáng mai còn đi làm hay không?".

Thuận cố gắng giải thích với chồng: "Em vừa chườm ấm hạ sốt cho con rồi nhưng không ăn thua. Anh dậy nhanh đưa em và con vào viện để bác sĩ khám…". Thuận còn chưa nói hết câu đã bị chồng mắng xối xả:

"Cô tự gọi taxi đưa con vào viện đi. Tôi đi theo cũng chẳng giúp ích được gì. Tôi có phải bác sĩ đâu mà. Chưa nói việc chăm con là việc của cô, cô không biết giấc ngủ đối với tôi quan trọng thế nào à? Tôi còn phải ngủ để mai đi làm kiếm tiền. Không kiếm ra tiền thì cả cái nhà này chết đói hết. Chỉ ở nhà tiêu tiền với trông con thôi mà cũng không làm nổi, phải phiền hà đến chồng!".

"Đêm ấy tôi một mình đưa con vào viện. Trước đây không phải chồng chưa bày tỏ sự coi thường vợ ở nhà trông con. Nhưng trong hoàn cảnh đêm ấy mà chồng tôi vẫn có thể thốt ra những lời lẽ như vậy thì đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi. Tôi nhận ra mình phải chấm dứt tình cảnh này không thể chờ đợi thêm được nữa", Thuận nói.

Năm hôm sau, con trai Thuận đã gần khỏi bệnh, cô thông báo quyết định thuê người giúp việc ban ngày cho Vũ biết. Cô sẽ đi làm lại, hai vợ chồng cùng đóng góp chi tiêu trong nhà tương ứng theo mức lương hiện tại của mỗi người.

Con om goi chong giup do luc 2h sang thi toi bi mang xoi xa-Hinh-2

Ảnh minh họa

"Tôi nhận ra nếu không phải lý do bất khả kháng thì phụ nữ ở nhà trông con là một việc làm vô cùng dại dột. Một người giúp việc tốt đủ sức chăm sóc những đứa trẻ chu đáo. Phụ thuộc kinh tế vào chồng, con ốm mà anh ta đã tỏ thái độ như vậy. Nếu là bản thân tôi ốm hoặc bố mẹ tôi bị bệnh thì không biết chồng còn hành động ra sao.

Chưa nói sau mấy năm không đi làm, kiến thức chuyên môn rơi rụng, kinh nghiệm không được tích lũy. Sau này công việc xin được chắc chắn chẳng được như mong muốn. Cuộc sống trong những năm ấy cũng nào được vui vẻ khi phải tiêu tiền của chồng. Nhẹ thì bị chồng coi thường, khinh rẻ như tôi, nặng thì có khi anh ta còn ngoại tình. Thật chẳng thấy lợi lộc ở chỗ nào", Thuận bày tỏ suy nghĩ.

Sau khi thuê người giúp việc thì Vũ mới nhận ra những “thiệt hại” của mình và thầm hối hận. Thuê người giúp việc trông bé ở độ tuổi con trai nhà Vũ, tiền công không hề thấp chút nào. Hàng tháng Vũ vẫn phải chi ra từng ấy tiền nhưng tối về anh vẫn phải chia sẻ việc nhà và chăm con với vợ. Vì lúc này Thuận đã đi làm có đóng góp cho gia đình.

Thế nhưng qua những “thiệt hại” ấy đã giúp Vũ nhận ra một điều, đó là gia đình không phải là “góp gạo thổi cơm chung” mà là sự sẻ chia, đồng cảm và thấu hiểu. Vợ chồng mà phân chia quá rạch ròi “việc của anh, việc của tôi”, nếu người chồng giao phó toàn bộ việc nhà và con cái cho vợ thì tình cảm vợ chồng cũng trở nên lạnh nhạt, không có sự kết nối, đồng cảm.

Đồng thời nhờ đó con trai bám bố hơn, mối quan quan hệ cha - con trở nên thắm thiết, gắn bó, bản năng làm bố trỗi dậy khiến Vũ càng thêm yêu gia đình, trân trọng những gì hiện tại mình có.

Theo Giadinh

>> xem thêm

Bình luận(0)