Lấy vợ theo sự sắp đặt của mẹ, nhận cái kết không tưởng

Ngày tôi đưa Hạnh về giới thiệu, mẹ tôi nhất quyết phản đối, bà than ngắn thở dài và ao ước có một cô con dâu làm giáo viên.

Khi ấy, tôi đã cãi lời mẹ, cho rằng mẹ đang quá áp đặt và có thành kiến với người yêu tôi nên mới nói như vậy. Nhưng sau này, khi số phận đưa đẩy tôi đến với em, tôi mới biết rằng, cuộc đời tôi thật may mắn khi lấy được cô vợ làm giáo viên.
Còn nhớ cách đây 5 năm, khi ấy tôi đang yêu Hạnh nên những lời của mẹ cứ đi từ tai này sang tai kia rồi bay vào không trung. Bởi người yêu của tôi xinh đẹp, vậy mà mẹ chê điệu, mắt lẳng lơ, quá vụng về… Tôi nghĩ mẹ ác cảm, vì em không phải là cô giáo, dù thế tôi không mấy quan tâm. Nhưng Hạnh đã nhận ra ánh mắt lạnh lùng của mẹ sau lần đầu gặp mặt, cô ấy đã lặng lẽ chia tay. Chán đời, tôi buông xuôi mặc kệ mẹ quyết thế nào cũng được.
Bạn bè tôi bảo, bây giờ là thời nào mà lại để cha mẹ can thiệp chuyện hôn nhân, nhưng tôi bỏ ngoài tai, bởi khi ấy tôi đã ngoài 30 tuổi, cứ gật đầu để đấy, chắc gì người ta đã chịu được mình.
Rồi tôi gặp em theo sự sắp đặt của mẹ, em trẻ trung, vô tư, trong sáng, em nhận được ánh đầy thiện cảm từ mẹ tôi, bởi em là cô giáo dạy văn. Cứ thế, sau hơn một năm quen biết, tôi và em đã về chung một nhà.
Lay vo theo su sap dat cua me, nhan cai ket khong tuong
Tôi hạnh phúc vì đã lấy được em (ảnh minh họa) 
Quả thực, từ ngày về làm dâu em sống khoan dung, rộng lượng, không giận hờn để bụng chuyện gì. Nghề nghiệp rèn cho em một lối sống nề nếp, có văn hóa, không thất hẹn với ai bao giờ, làm việc gì cũng chỉn chu, khoa học. Còn mẹ tôi, từ khi có con dâu lo toan việc nhà, bà thảnh thơi đi chơi, du lịch cùng bạn bè. Bà thường xuyên trò chuyện với con dâu, nghe em kể về những cô cậu học trò đáng yêu.
Hai người không còn khoảng cách con dâu mẹ chồng, họ như hai người bạn, có thể chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống. Một ngày, ba tôi mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, những ngày tháng ấy, em thay tôi vất vả ngược xuôi. Ai nhìn cách vợ tôi chăm sóc cho ba cũng bảo em là con ruột, chứ không phải nàng dâu. Tôi luôn tự hào mỗi khi ai đó nhắc đến vợ mình.
Nhưng điều mà tôi nể phục nhất ở vợ là đức vị tha. Ngày mới cưới, trong lòng tôi vẫn còn hình bóng người cũ, chính Hạnh là người chủ động đến gặp, chúng tôi qua lại với nhau một thời gian. Sau đó, nhận ra sai lầm, tôi đã chấm dứt trong im lặng. Nhưng rồi, một ngày cô bạn thân của tôi nhắn tin: "Cô ấy biết chuyện cậu và Hạnh lâu rồi, nhưng cô ấy chỉ khóc".
Em im lặng để giữ gìn hạnh phúc, nhất là không để cho ba mẹ tôi phải phiền lòng. Nhiều lần định thú nhận sự thật, nhưng không dám. Em như hiểu lòng tôi, chỉ để một lời nhắn: “Anh à, hạnh phúc không chỉ là những gì mình nhận được mà còn là cả sự cho đi, hạnh phúc vì được hy sinh cho người mình yêu”. Đọc xong tin nhắn, tôi yêu em, nể em, sợ em và càng trân trọng em hơn.

Video: Những thói quen tàn phá làn da chị em nào cũng mắc phải

Theo Phương Quỳnh/Người Đưa Tin

>> xem thêm

Bình luận(0)