Chuyện tình cổ tích của cô gái nghèo bán "cái nghìn vàng" cứu mẹ

"Em khoan đã cởi áo…anh chưa vội đến thế đâu. Trước khi làm chuyện ấy thì em uống hết cốc nước này đi. Đây là mệnh lệnh đấy…".

Suốt một tuần nay Vi chỉ được ngủ một ngày có 4 tiếng, cùng một lúc cô làm hết việc này rồi lại chạy đi xin việc khác để kiếm tiền góp về quê chữa bệnh cho mẹ. Vậy nhưng mẹ Vi bị bệnh nặng, số tiền thuốc thang rồi phẫu thuật lên đến 300 triệu, cô chạy vạy khắp nơi nhưng vẫn không tài nào đủ được. Trong nhà có thứ gì bán được thì bố cô cũng đã bán lấy tiền hết cả rồi. Thậm chí bất lực quá không còn cách nào khác nên Vi đành đi bán máu của mình, thế nhưng vì cơ thể của cô bị suy nhược nên không thể bán máu được. Cô không biết phải làm cách nào cả vì nếu bây giờ cô gục ngã thì mẹ cô cũng sẽ không thể tiếp tục sống.
Không còn cách nào khác nên Vi quyết định nhờ cô chị cùng xóm trọ với mình xin cho cô vào quán bar làm nhân viên bưng rượu, dù có tai tiếng nhưng lương lại rất cao.
– Mày muốn làm thì chị đưa đi. Chị sợ mày không đủ sức để làm thôi. Nhưng chị nói thật, mày cần 300 triệu cứu mẹ. Ở quán bar lương cao thật đấy…nhưng mà có phải một lúc mày góp được số tiền lớn như vậy đâu. Chi bằng mày đi bán trinh đi, mày vừa xinh lại là gái quê nên 1 đêm là kiếm đủ số tiền mày cần rồi. Mày gật đầu thôi còn lại chị tìm mối đại gia cho mày.
– Nhưng em….
Chuyen tinh co tich cua co gai ngheo ban "cai nghin vang" cuu me
(Ảnh minh họa.) 
– Mày sợ sau này không lấy được chồng chứ gì? Thế giờ mày có sợ mà mẹ mày chết rồi mày cũng khổ không? Bán trinh cứu mẹ còn hơn giữ gìn nó cho một thằng đàn ông không ra gì? Lỡ mày gặp thằng tồi thì mày khổ.
Nghe chị cùng xóm trọ nói câu đó thì Vi quyết định gật đầu đi bán trinh của mình để cứu mẹ. Và rồi chưa đến 2 ngày thì Vi được hẹn gặp vị đại gia mua trinh mình, ngồi trong nhà nghỉ mà Vi run bắn người lên. Cô cầu xin vị đại gia mua trinh mình già một chút vì như vậy anh ta không còn sức thì “hành” cô cũng đỡ khổ hơn. Ấy thế nhưng khi cánh cửa mở ra thì người bước vào là một vị đại gia còn trẻ, phong độ và rất lịch thiệp. Thấy Vi run bắn người thì anh ta nhỏ nhẹ.
– Sợ đến thế cơ à? Anh đâu có phải là hổ ăn thịt em đâu.
Nhớ đến lời chị cùng xóm trọ nói rằng đại gia thường rất ghét loại phụ nữ nhút nhát nên Vi lấy hết bình tĩnh rồi từ từ cởi áo ra tỏ ra mình là người thành thạo không hề sợ bất cứ điều gì cả. Vậy nhưng Vi càng gồng thì vị đại gia lại càng thấy cô ngố và buồn cười.
– Em khoan đã cởi áo…anh chưa vội đến thế đâu. Trước khi làm chuyện ấy thì em uống hết cốc nước này đi. Đây là mệnh lệnh đấy…_ Vị đại gia đứa cho Vi cốc nước rồi cười mỉm.
– Nhưng ít ra anh phải cho tôi biết nước đó là gì thì tôi mới dám uống chứ? Lỡ như anh đầu độc tôi thì sao chứ.
– Nhìn anh giống kẻ giết người vậy sao? Yên tâm mà uống hết đi, đây là loại nước giúp tránh thai. Uống cái này có làm 7 hiệp em không mang bầu. Tôi muốn ân ái mà không dùng “bảo hộ” thế nên em hãy nghe lời đi. Xong chuyện 300 triệu sẽ có ngay trong tài khoản của em…chúng ta sẽ làm 7 hiệp nhé…anh sẽ trả thêm tiền gấp đôi cho em.
Thế là Vi nghe lời uống hết cốc nước đó, và rồi vị đại gia từ từ ôm hôn lấy cô. Anh ta không vồ vập mà nhẹ nhàng với cô như một đôi tình nhân khiến Vi mất luôn cảm giác sợ hãi và hòa quyện cùng anh ta. Sau 1 tiếng hì hục xong hiệp một nhìn thấy giọt máu đó rớt trên ga giường thì Vi hạnh phúc vô cùng, còn vị đại gia thì cười lớn và nói.
– Có lẽ phải làm thêm 1 hiệp nữa thì em mới chắc chắn có thai nhỉ?
– Có thai ư? Anh đang nói cái gì vậy. Lúc nãy anh đã cho tôi uống thuốc tránh thai rồi mà.
– Em vẫn tin đó là thuốc tránh thai á? Em đúng cô gái ngốc nghếch mà. Đó không phải thuốc tránh thai mà là thuốc thụ thai đấy. Anh cố tình cho em uống để em nhanh có bầu.
Khỏi phải nói lúc đó Vi hoảng hốt như nào, cô lao nhanh vào nhà vệ sinh để móc họng nôn ra. Thế nhưng cô không tài nào nôn được, cô bước vào bật khóc nức nở.
– Sao anh lại cho tôi uống cái thứ nước đó. Lỡ tôi có bầu thì làm sao? Mẹ tôi ốm nặng tôi còn không chăm được. Nếu sinh đứa bé ra thì tôi sẽ không nuôi được nó. Tôi phải làm sao đây…tôi mà có bầu là tôi chết.
– Sao em phải chết. Anh là bố đứa bé thì tất nhiên phải có trách nhiệm chăm sóc cho em và con rồi. Ngay từ đầu cho em uống thứ nước đó là anh đã xác định sẽ cưới em rồi mà. Cô gái này ngốc thật đấy.
– Anh cưới tôi ư? Nhưng anh đâu biết về tôi. Tôi lại chỉ là cô gái nghèo…
– Anh biết về em hơn em tưởng đấy. Nghèo thì có ảnh hưởng gì chứ? Anh rất phục em vì sự hiếu thảo…anh yêu vẻ đẹp đó của em. Vậy nên em hãy gật đầu lấy anh làm chồng nhé. Em không còn sự lựa chọn nào khác nữa đâu vì anh tin chắc em sẽ sớm có bầu. Bố mẹ em thì để anh lo…em chỉ cần ngoan ngoãn bên anh thôi.
Nghe đến đó mà Vi rơi nước mắt, vì mọi chuyện đến với cô quá nhanh khiến cô không tưởng tượng nổi. Vi bật khóc như một đứa trẻ rồi gục vào vai của người đàn ông đó…có lẽ duyên phận của cô đã đến. Nó tốt đẹp và ngọt ngào…từ nay giống tố đã qua….

Video: “Chộp” những trạng thái đốn tim khán giả của Ronaldo trên sân cỏ

Theo An Vy/TT&XH

>> xem thêm

Bình luận(0)