Bạn trai vội tìm của lạ vì “em để anh nhịn đói”

Anh không toàn tâm toàn ý yêu tôi nhưng cũng không chịu buông tha cho tôi.

Tôi vừa tròn 24 tuổi. Tôi quen anh khi vừa bước vào đại học. Phải nói tôi yêu anh rất nhiều, thậm chí nhiều hơn chính bản thân mình. Ba năm sinh viên, mặc dù túng thiếu nhưng đối với tôi lại là khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi làm đủ mọi việc để trang trải cuộc sống, ngoài giờ học, giờ làm lại hò hẹn nhau.
Ban trai voi tim cua la vi “em de anh nhin doi”
Khoảng thời gian nghèo khó tôi xem là quý giá nhất thì anh lại xem thường nó (ảnh minh họa) 
Tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh và trao cho anh tất cả. Nhưng tôi trân trọng bao nhiêu thì anh lại phủi bỏ bấy nhiêu, anh không muốn quay lại khoảng thời gian đó vì thiếu thốn và vất vả đủ điều.
Ra trường, anh xin được một công việc có mức lương ổn định. Đúng là xa mặt cách lòng, từ đó chúng tôi chỉ gặp nhau 1 lần/tuần và chỉ có tôi vượt 20km tìm đến anh chứ hiếm khi anh chủ động đến tìm tôi.
Anh bận rộn hơn nhiều, hết công việc đến nhậu nhẹt cùng đồng nghiệp. Tôi ý kiến thì anh bảo cần không gian riêng cho bạn bè và các mối quan hệ.
Rồi một ngày, tôi phát hiện ra anh liên lạc lại với người con gái quen biết trước tôi. Tôi vốn là người hiểu chuyện, không bao giờ can thiệp chuyện bạn bè của anh. Nếu anh nhắn tin trò chuyện bình thường, tôi chẳng có gì để nói, đằng này, anh thường xuyên nhắn tin mùi mẫn, quan tâm hỏi han họ hằng ngày.
Tôi ý kiến thì anh bảo là bạn bè lâu ngày hỏi thăm nhau, đâu có gì đáng giận. Bao nhiêu lần tôi khóc lóc, thậm chí nửa đêm còn chạy lên chỗ anh để làm rõ mọi chuyện. Mỗi lần như thế anh lại xoa dịu, hứa hẹn… nhưng cứ cãi nhau với tôi anh lại tìm đến cô ta tâm sự.
Sự việc tiếp diễn đến nay đã được một năm rưỡi, tự tôi thấy sức chịu đựng của mình quá ghê gớm. Giờ đây, cảm xúc của tôi đã chai sạn, tôi chẳng còn quan tâm anh còn liên lạc với cô ta nữa không.
Tôi giận dỗi thì anh không nhận lỗi, ngược lại, luôn nói tôi tự làm khổ mình. Tôi chia tay thì anh lại níu kéo, nhất quyết không chịu bỏ. Tôi không rõ, anh như thế là vì không tìm được cô gái nào tốt hơn tôi hay vì không bỏ được chuyện "chăn gối" với tôi.
Tôi muốn nói thêm, mỗi lần tôi giận anh, “cấm vận” anh là anh lại đi “chơi gái”. Tôi phát hiện ra thì anh nói: “Ai bảo em cho anh nhịn đói?”. Tôi không ngờ anh lại trơ trẽn và thiếu tôn trọng tôi đến vậy.
Đến khi tôi quyết tâm buông bỏ thì anh điên cuồng níu kéo. Anh đến nhà tôi, đến chỗ tôi làm và viện đủ lý do để gặp tôi. Nhưng anh không hề biết lỗi mà luôn nói, vì tôi mà mối quan hệ này đi vào ngõ cụt.
Gần đây, tôi có ý định sẽ cho bản thân và một chàng trai khác cơ hội. Đó là đồng nghiệp chỗ làm thêm của tôi trước đây. Anh thích tôi được 4 năm rồi nhưng vì biết tôi có bạn trai nên giữ ý.
Tôi cũng nói với anh rất nhiều lần là đừng chờ tôi nhưng không hiểu sao, anh vẫn kiên trì theo đuổi, vẫn đến bên tôi an ủi khi tôi bị bạn trai làm tổn thương. Anh làm bình vôi cho tôi trút giận, để tôi tựa vào vai lau nước mắt…
Chúng tôi qua lại nhiều hơn, một phần để khỏa lấp sự cô độc trong tôi, một phần để cả hai có cơ hội tìm hiểu nhau. Anh ấy rất tốt với gia đình tôi, được lòng tất cả mọi người.
Chỉ có điều, anh hơi nhỏ con và bị hói. Tôi nghĩ, đó là điều mà tôi phân vân nhất ở anh. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu anh đã tốt mà còn đẹp nữa thì chẳng đến lượt tôi rồi. Tôi dần thích nghi với ngoại hình của anh và không ghét anh như trước nữa.
Thật lòng, tôi còn thương người kia nhưng lại nghĩ, không thể chọn người làm khổ mình được. Tôi nên chọn người yêu mình và tốt với mình.
Thế nhưng, tôi vẫn yêu anh quá, nhất là anh vẫn thường xuyên đến tìm tôi. Tôi không biết phải làm thế nào cho đúng. Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Vợ Xuân Bắc tố bị chèn ép: Đây mới là người đáng thương nhất!

Theo Thanh Thanh/Dân Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)